Đông Đế ân cần giữ lại.
- Mục Thiên Tôn không còn ở thêm mấy ngày?
- Không được, không được.
Hai người khách sáo một phen, Tần Mục mệnh Long Kỳ Lân cùng Yên nhi thu thập hành trang, Đông Đế
thì phi thân đi vào Linh Bảo sơn, ngạnh sinh sinh đem một ngọn núi rút lên, Thần Ma trong Thiên Đình thấy thế không biết làm sao, nhao nhao âm thầm kêu khổ:
- Đông Đế dự định dọn đi Linh Bảo sơn sao? Tương lai chúng ta phải đi đâu tìm Long Nha Đao?
Cũng may Đông Đế chỉ dọn đi rồi một ngọn núi, còn có mặt khác tám tòa đỉnh núi.
Ngọn núi này vô cùng nặng nề, tuy nói không phải toàn bộ Linh Bảo sơn, nhưng cũng không thể coi thường, lúc bị Đông Đế chuyển đến, cường đại địa từ nguyên lực ép tới không gian vặn vẹo.
Khóe mắt Tần Mục nhảy lên, đối với Đông Đế mà nói, ngọn núi này cũng không tính lớn, nhưng mà đối với hắn mà nói, núi quá cao, quá lớn, quá nặng, căn bản mang không nổi nâng không nổi.
Đông Đế hóa thành Đế Hoàng áo xanh, đứng trên không trung, một tay nâng lên Linh Bảo sơn, nói:
- Mục Thiên Tôn, Linh Bảo sơn ở đây, ngươi đón lấy!
Nói rồi liền ném Linh Bảo sơn xuống!
Long Kỳ Lân cùng Yên nhi rùng mình, ngọn núi này quá lớn, cho dù bọn hắn trốn bán sống bán chết, thời gian ngắn như vậy c*̃ng trốn không thoát ngọn núi này trấn áp.
Tần Mục mỉm cười, đưa tay đem mở ra mắt dọc trên mi tâm, quăng con mắt này lên.
Con mắt thứ ba của hắn đón Linh Bảo sơn bay đi, tròng mắt tựa hồ đang xoay tròn, một màn ánh sáng đón Linh Bảo sơn đang b*n r*.
Màn sáng từ đỉnh núi quét đến dưới núi, Linh Bảo sơn hư không tiêu thất.
Thần nhãn kia bay trở về, rơi vào mi tâm Tần Mục, huyết nhục tự động sinh trưởng, thần kinh kết nối.
Con mắt mi tâm Tần Mục chớp chớp, phát hiện chỉ là một ngọn núi mà nói ảnh hưởng không lớn, lúc này cười nói:
- Đa tạ Đông Đế bệ hạ. Bệ hạ dừng bước.
Đông Đế cũng giật mình, từ trên trời giáng xuống, suất lĩnh văn võ quần thần Thanh Long Thiên Cung đưa tiễn, thanh thế to lớn, theo đủ cấp bậc lễ nghĩa, nói:
- Mục Thiên Tôn không cần chú ý, hai trận khảo nghiệm, chỉ là đùa giỡn, Thiên Tôn không cần để ở trong lòng.
Tần Mục nói:
- Làm hỏng rất nhiều cung khuyết Thanh Long Thiên Cung, trong nội tâm của ta cũng rất bất an.
- Thiên Tôn không nên tự trách, Đông Cực Thiên ta còn nhiều, rất nhiều Thần Long tinh thông kiến trúc, làm hỏng xây lại là được.
Đông Đế làm cho người như gió xuân ấm áp, hồn nhiên không thấy lúc trước khí thế hùng hổ doạ người, cùng Tần Mục sánh vai mà đi, cười nói:
- Lúc ngươi đến, ta chưa từng nghênh tiếp, ngươi đi, ta nhất định đưa tiễn. Thiên Tôn, đã đến Nam Thiên Môn.
- Dừng bước.
Tần Mục quay người, khom người nói.
Đông Đế khom người hoàn lễ, nói:
- Thiên Tôn đi đường cẩn thận.
Tần Mục gọi Long Kỳ Lân cùng Yên nhi, đi ra ngoài.
Đi hơn nghìn dặm, chỉ thấy hậu phương thần quang doanh tiêu, Thiên Long loạn vũ, Đông Đế lại suất lĩnh văn võ quần thần chạy đến, cười ha ha nói:
- Ta đưa tới Thiên Tôn, vẫn chưa thỏa mãn, bởi vậy lại đến đưa tiễn!
Yên nhi cùng Long Kỳ Lân giật nảy mình, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ Đông Đế cho rằng bị mất mặt, lại bị công tử ( giáo chủ) chiếm tiện nghi, đến đây giết người diệt khẩu, đoạt lại bảo vật?
Tần Mục nhảy xuống từ trên lưng Long Kỳ Lân, lộ ra vẻ cảm động, thở dài:
- Đông Đế bệ hạ đưa tới cũng đã là làm ta thụ sủng nhược kinh, lại cho mà nói liền làm ta xấu hổ. Bệ hạ, thịnh tình tâm lĩnh, xin dừng bước.
Đông Đế thở dài:
- Cùng Thiên Tôn một hồi khiến cho ta cảm xúc rất nhiều, nếu không đưa tiễn, tâm ta khó cắt khó bỏ.
Tần Mục thở dài, Đông Đế hoàn lễ, tự mình dìu hắn leo lên Long Kỳ Lân phần lưng, nói:
- Thuận buồm xuôi gió!
- Bệ hạ dừng bước.
Long Kỳ Lân chạy về phía trước, lơ đãng quay đầu nhìn lại, đã thấy Đông Đế Thanh Long suất lĩnh lấy rất nhiều Thần Long Đông Cực Thiên còn đứng ở giữa không trung xa xa quan sát, thật sự là tình thâm ý thiết.
Long Kỳ Lân đang muốn mở miệng hỏi thăm Tần Mục, đã thấy thần quang phun trào, Đông Đế lại lần nữa dẫn người chạy đến, cao giọng nói:
- Mục Thiên Tôn dừng bước!
Tần Mục bảo Long Kỳ Lân dừng lại, nhảy xuống tới, bên cạnh có long nữ bưng lấy khay, trong khay có rượu ngon chén vàng, Đông Đế tự mình rót rượu, nâng chén nói:
- Thiên Tôn lần này đến, ta lại chưa từng cùng Thiên Tôn tận hứng phải say một cuộc, là sai lầm của ta, trước khi chia tay, ta kính Thiên Tôn một chén.
Tần Mục bưng chén rượu lên, cùng hắn tương đối uống rượu, cười nói: