- Nếu như Cổ Thần hủy diệt, bộ tộc Tạo Vật Chủ liền không có khả năng ngóc đầu trở lại.
Tần Mục ánh mắt sâu xa, nói:
- Bây giờ còn có cơ hội lật bàn, chờ đến khi Cổ Thần chết hết, như vậy bất luận kẻ nào cũng không có khả
năng phản kháng Thiên Đình.
Lãng Uyển Thần Vương đứng trong xe, thần thức ba động hướng về phía Thiên Lũy thành, ngàn vạn Thần Ma Bạch Hổ Thiên Cung đang vọt tới lập tức như mưa ngã xuống từ không trung. Thiên Long Bảo Liễn tiến quân thần tốc, những nơi đi qua, Thần Ma Tây Cực Thiên nhao nhao rơi xuống, bất quá những Thần Ma ngã xuống kia cũng không thụ thương, chỉ là trận pháp đại loạn. Trước Nam Thiên Môn Bạch Hổ
Thiên Cung, có Cự Thần lực sĩ nổi trống tam thông, lại có hai vị Kim Giáp Thần Nhân đi vào dưới cửa, lay động đại tù, các tướng sĩ trước cửa buông cờ xí xuống. Đại quân Thần Ma Bạch Hổ Thiên Cung lập tức đình chỉ tiến lên.
Cự Thần lực sĩ trước Nam Thiên Môn lại nổi trống ngũ thông, tất cả Thần Ma Bạch Hổ Thiên Cung lập tức chỉnh đốn trận thế. Cự Thần lực sĩ nổi trống một trận, tất cả Thần Ma tướng sĩ chỉnh đốn quân bị nguyên địa, đều nhịp. Tiếng trống ngừng, đón Thiên Long Bảo Liễn chính là vô biên vô tận Đại quân Thần Ma Tây Cực Thiên, những Thần Ma này sừng sững trên không trung, không nhúc nhích, nhìn không chớp mắt, giữa thiên địa tràn ngập túc sát chi khí.
Sáu con Thiên Long kia thấy thế, cũng không khỏi tự chủ ngừng lại, không dám tiếp tục xâm nhập. Long Kỳ Lân quát lớn một tiếng, những Thiên Long này lúc này mới cả gan tiến lên, nhưng tốc độ thả chậm đi rất nhiều. Tần Mục nhìn về phía trước, không khỏi tán thưởng, Bạch Hổ Thiên Cung điều khiển Thần Ma như cánh tay, trong quân đội rất hiếm thấy, đương nhiên, nếu như đổi lại quân đội Duyên Khang, có thần thức cùng Tam Nguyên Thần Hội Quyết - loại hình pháp thuật chỉ huy, sẽ chỉ làm được càng tốt hơn Tây Cực Thiên.
Thiên Long Bảo Liễn rốt cục đi vào bên ngoài Nam Thiên Môn, dừng lại, Tần Mục đứng trên bảo liễn lẳng lặng chờ đợi, sau một lúc lâu, một vị nữ tướng đi tới, khom người nói:
- Thiên Tôn, bệ hạ cho mời.
Tần Mục giống như cười mà không phải cười nói:
- Ta đi qua Bắc Cực Thiên, Đông Cực Thiên, Bắc Đế Huyền Vũ cùng Đông Đế Thanh Long đều đến đây đón, Tây Đế lại ngồi ngay ngắn trên Lăng Tiêu bảo điện, để cho ta tiến đến yết kiến nàng sao?
Sắc mặt nữ tướng quân kia nghiêm nghị, nói:
- Bệ hạ có áo giáp tại thân, tự mình xuất chinh, không tiện tự mình đến nghênh đón.
Tần Mục mỉm cười một tiếng, nói:
- Như vậy, cáo từ. Chờ đến sau khi Tây Đế chết qua một lần, ta lại đến phúng viếng bệ hạ, nhặt xác cho nàng. Long Bàn, quay đầu xe, chúng ta đi.
Nói xong, quay người trở về bảo liễn, ngồi xuống. Long Kỳ Lân do dự một chút, thét ra lệnh sáu đầu Thiên Long quay đầu xe, nhưng vào lúc này, chỉ nghe thanh âm của một nữ tử truyền đến, cười nói:
- Mục Thiên Tôn dừng bước.
Long Kỳ Lân ghìm chặt dây cương, nhìn về phía Tần Mục trong xe, cách rèm châu, hắn cũng nhìn không ra Tần Mục hỉ nộ. Thanh âm Tần Mục từ trong xe truyền đến, thản nhiên nói:
- Là Tây Đế sao?
Một nữ tử người mặc áo giáp từ trong Bạch Hổ Thiên Cung đi ra, sau lưng hiện ra Bạch Hổ đứng thẳng, cúi đầu trảo mở, làm bộ muốn lao vào, hung ác không gì sánh được, vẻn vẹn đầu hổ đã che khuất nửa Thiên Cung. Nữ tử kia một thân vũ trang, tư thế hiên ngang, cười nói:
- Đúng vậy. Thiên Tôn có thể dời bước đi ra gặp mặt?
- Không thể.
Thanh âm Tần Mục từ xong bức rèm che truyền đến, không mặn không nhạt nói:
- Ta là Thiên Tôn, đến đây bái phỏng, ngươi để cho ta tới Lăng Tiêu điện bái kiến ngươi, không khỏi mất cấp bậc lễ nghĩa. Hôm nay ta không xuống xe, miễn cho giày xéo Tây Cực Thiên ngươi. Ngươi lên xe đi.
Tây Đế có chút nhíu mày, lườm tả hữu một chút, nhịn xuống nộ khí, nói: