Rất nhiều Nhân tộc đã di chuyển đến phạm vi Tiêu Hán Thiên Đình che chở, nhưng mà còn có chút Nhân tộc Thần Nhân không có mang bao nhiêu người trở về.
- Bọn hắn không tin chúng ta. Bọn hắn nói Tiêu Hán Thiên Đình chúng ta là đang hồ nháo, không nghe theo thần an bài, muốn bị trời phạt.
- Những Thần Nhân kia rất bất đắc dĩ.
Nguyệt Thiên Tôn khó hiểu nói:
- Bọn hắn không biết lưu tại Lang Hiên Thần Hoàng lãnh địa, sớm muộn cũng sẽ trở thành tế phẩm sao?
- Bọn hắn biết, nhưng đã quen thuộc. Bọn hắn nói, bọn hắn đời đời kiếp kiếp đều là như thế.
- Nha.
Nguyệt Thiên Tôn đi tìm Tần Mục, đã thấy Long Kỳ Lân đang chỉnh đốn Thiên Long Bảo Liễn, Tần Mục cùng người trẻ tuổi gọi La Tiêu kia đã leo lên bảo liễn, mà nha đầu gọi Yên nhi kia đem đèn lồ ng cắm ở
trên bảo liễn, chạy tới đối với mình rất cung kính dập đầu mấy cái. Nguyệt Thiên Tôn giật nảy mình, vội vàng nâng nàng đứng dậy, lại nâng bất động, vội vàng giống như cầu cứu nhìn về phía Tần Mục.
Tần Mục cười nói:
- Tương lai ngươi sẽ minh bạch.
Nguyệt Thiên Tôn đi vào bên cạnh xe, dò hỏi:
- Ngươi dự định rời đi?
Tần Mục gật đầu:
- Lang Hiên Thần Hoàng tạm thời sẽ không xuống tay với Nhân tộc, ta lần trước đi Lang Hiên Thần Cung, đủ để chấn nhiếp hắn thời gian ngàn năm. Bất quá hắn mặc dù không làm gì được ta, nhưng mà có thể
mượn Thiên Đình lực lượng tới đối phó ta, ta không thể liên luỵ các ngươi, cho nên nhất định phải rời đi.
Nguyệt Thiên Tôn hỏi:
- Khi nào trở về?
Tần Mục giật mình, cười nói:
- Làm Mục Thiên Tôn, ta hẳn tạm thời sẽ không trở về, bất quá làm Vân Thiên Tôn, Vân Thiên Tôn sẽ một mực lưu tại nơi này.
Nguyệt Thiên Tôn ánh mắt phức tạp, qua thật lâu, lúc này mới nói:
- thế nhưng, Vân Thiên Tôn không phải ngươi a.
Tần Mục tựa ở bên cửa sổ, hướng nàng phất tay từ biệt, nói:
- Chớ kinh động người khác, tương lai chúng ta sẽ còn gặp, tạm biệt.
Thiên Long Bảo Liễn lái về phía Thiên Hà, dần dần từng bước đi đến, trong ánh mắt Nguyệt Thiên Tôn càng ngày càng nhỏ, dần dần biến mất. Đột nhiên, Lăng Thiên Tôn thanh âm mừng rỡ truyền đến:
- Nguyệt, Nguyệt, nhanh lên tới, ta tính toán ra đến rồi! Nguyên nhân tạo thành trâm gài tóc ta biến mất, cũng không phải bị người đánh cắp đi, mà có một cây trâm gài tóc đến từ tương lai!
Nàng hưng phấn nhảy cẫng, càng điên điên khùng khùng. Nguyệt Thiên Tôn nghe được nàng, trong lòng càng phiền muộn, đúng lúc này, trên Thiên Hà một chiếc thuyền hoa từ thượng du trôi nổi hạ xuống, Vân Thiên Tôn mang theo mấy cái tùy tùng nhảy xuống thuyền hoa, nhìn xem Lăng Thiên Tôn nhảy cẫng hoan hô, cười nói:
- Lăng tỷ tỷ vì sao cao hứng như vậy?
Nguyệt Thiên Tôn nhìn xem Vân Thiên Tôn, từ trên xuống dưới nhìn hơn mười lần, lại vây quanh hắn vòng vo vài vòng, lặp đi lặp lại dò xét nhiều lần. Vân Thiên Tôn bị nàng thấy không hiểu thấu, có chút câu nệ
đứng ở nơi đó.
Nguyệt Thiên Tôn nháy mắt mấy cái, dò hỏi:
- Vân sư huynh có hay không gặp được một cỗ bảo liễn, có sáu con Thiên Long lôi kéo về hướng Thiên Đình.