Giết Mấy Cái Cổ Thần
Yên nhi có chút mờ mịt, lẩm bẩm nói:
- Thế nhưng, Bạch Ngọc Quỳnh, Thước Phỉ Nhân, Nam Đế Chu Tước, không đều là nàng sao?
Tần Mục thu hồi Thiên Long Bảo Liễn, trị liệu xương gãy cho Dư Sơ Độ, nói:
- Bạch Ngọc Quỳnh đã đánh gãy mất Linh Năng Đối Thiên Kiều, nàng muốn kéo dài thời gian Hạo Thiên Tôn hoặc Bạch Đế chạy tới nơi này, cũng không hy vọng chúng ta về Thiên Đình. Nàng lo lắng ta sẽ để
cho nàng lại chết một lần để khôi phục Nam Đế chi hồn hơn.
Yên nhi vẫn mê mang không hiểu, lẩm bẩm nói:
- Thế nhưng vậy cũng là chính nàng a..
Tần Mục bất giác nhớ tới mình cùng Tần Phượng Thanh, kinh nghiệm của hắn cùng Bạch Ngọc Quỳnh rất tương tự. Năm đó Tần Mục vẫn cho rằng của mình là của mình, của mình độc nhất vô nhị, nhưng mà chuyện tới giờ, hắn lại ở trong nhục thân của Tần Phượng Thanh mà đản sinh ra ý thức thứ hai. Hắn chỉ là một ý thức ngoài ý muốn sinh ra, không chỉ có nhục thân không phải của mình, hồn phách cũng không phải của mình. Hắn chỉ có chính là ý thức mà thôi. Sau đó, Tần Mục móc mắt trùng sinh, sau đó hắn mới có linh hồn của mình. Bạch Ngọc Quỳnh kinh lịch cùng hắn sao mà tương tự? Thậm chí, Bạch Ngọc Quỳnh thảm hại hơn một chút, luân hồi gần hai trăm thế, từ đầu đến cuối vì còn sống sót mà lo lắng hết lòng, khiến cho mình trở nên càng thông minh. Để nàng tiếp nhận của mình không phải mình, chỉ là thần hồn Nam Đế chuyển thế, nàng tự nhiên rất khó làm được.
- Dư Sơ Độ sư chất, có thể đi rồi sao?
Tần Mục trị liệu hoàn tất cho Dư Sơ Độ, cười hỏi.
Dư Sơ Độ đứng dậy, hoạt động hai lần, phát hiện thương thế trên nhục thân khỏi hẳn, chỉ là thương thế
trên Nguyên Thần cũng không khép lại.
Tạo Hóa Công của Tần Mục có thể chữa trị nhục thân, nhưng chữa trị Nguyên Thần thương thế thì phải kém một chút.
- Có thể đi. Sư thúc..
Dư Sơ Độ chần chờ một chút, dò xét Tần Mục, nói:
- Ta chưa từng nghe sư phụ nói qua mình còn có một sư thúc..
- Ngươi có hai sư thúc lận, sau này ta sẽ từ từ nói cho ngươi nghe.
Tần Mục cong ngón búng ra, vài tôn lão thần trông coi Vân La cung ngủ thật say kia, ký ức cũng bị hắn xuyên tạc, xóa đi ký ức gặp qua đám người Tần Mục, cười nói:
- Chúng ta đi thôi. Thiên Long Bảo Liễn không thể dùng, lấy bảo liễn đi khẳng định sẽ lưu lại tung tích, bị
người nhìn thấy, Hạo Thiên Tôn liền biết là ta ra tay trừ đi đệ tử của hắn. Dư sư điệt, ngươi biết có con đường tắt nào có thể rời đi nơi này nhanh chóng trở về Thiên Đình không?
- Hồi sư thúc, gần đây một con đường là từ trong Cửu Châu Trung Ương Thần Châu, Ký Châu Bạch Thổ
nơi đó đi, nơi đó có một tòa Linh Năng Đối Thiên Kiều, thông hướng Bạch Đế Thiên Cung. Nếu như từ
tinh không đi, chỉ sợ cần đi năm sáu mươi năm mới có thể đến Thiên Đình.
- Như vậy thì từ Bạch Đế Thiên Cung nơi đó rời đi.
Tần Mục quả quyết nói.