- K1ch thích?
Sắc mặt Tần Mục cổ quái, thầm nghĩ:
- Sau này có thời điểm ngươi cảm thấy k1ch thích, thậm chí k1ch thích muốn mạng.
Dư Sơ Độ cũng biết Thiên Đình đối với mình là tình thế bắt buộc, Ngụy Tùy Phong cổ quái cơ linh, xâm nhập Thái Hư, khai sáng ra một pháp môn che đậy tâm ma bình yên vượt qua Băng Phôi Hư Không. Pháp môn này cũng chỉ có quỷ tài như Ngụy Tùy Phong mới có thể sáng chế ra. Dư Sơ Độ là đệ tử đắc lực nhất của Ngụy Tùy Phong, một thân bản sự đều truyền thụ cho hắn, vì pháp môn này, Thiên Đình khẳng định không tiếc bất cứ giá nào!
- Ngươi đi Duyên Khang, là có một người có thể tra được tung tích của ngươi, thậm chí câu dẫn hồn phách của ngươi.
Tần Mục lấy ra Sinh Tử Bộ, đối với Dư Sơ Độ chiếu chiếu, nói:
- Người này chính là Âm Thiên Tử. Ta trước giúp ngươi trên xoá tên trên Sinh Tử Bộ, Âm Thiên Tử liền tra không được ngươi.
Hắn đem tên Dư Sơ Độ xóa đi từ trên Sinh Tử Bộ, nói:
- Lâu là năm năm, ngắn thì hai năm, ta liền có thể phá vỡ quỷ thuyền đưa sư phụ ngươi cứu đi ra, đến lúc đó, sư đồ các ngươi tự nhiên có thể trùng phùng. Đến Duyên Khang cần phải học hỏi nhiều hơn, cũng phải có lĩnh ngộ, khai sáng con đường của mình, tranh thủ từ tam lưu biến thành nhị lưu.
Sắc mặt Dư Sơ Độ tối đen, khom người bái tạ, nắm tay tiểu nữ hài kia, nói:
- Đệ tử tất nhiên sẽ không cô phụ sư thúc dạy bảo!
Thân thể Tần Mục khom xuống nhìn tiểu nữ hài kia, cười nói:
- Niếp Niếp tên gọi là gì?
Trong tay tiểu nữ hài kia vẫn như cũ nắm thật chặt xương thú, trên mặt có chút vết bẩn, rụt rè nói:
- Hoa Huyên Tú, thúc thúc ăn không?
Nàng đem xương thú đã gặm đến chỉ còn lại có một chút thịt băm đưa tới trước mặt Tần Mục, Tần Mục đón lấy xương thú, cười nói:
- Hoa Huyên Tú, một cái tên thật là dễ nghe. Ngươi biết không? Ngươi khởi tử hoàn sinh, tam hồn thất phách trải qua thần thông của ta cường hóa, thần thông giả bình thường Lục Hợp cảnh giới đều không phải đối thủ của ngươi. Ta cho ngươi thêm một cây đại cốt đầu!
Hắn vẫy tay, mang tới xương đùi của Trụ Nhị Cổ Thần, loại bỏ huyết nhục, rèn luyện một phen, áp chế uy năng Cổ Thần đáng sợ trong thần cốt, nhét vào trong ngực của nàng, cười nói:
- Cho ngươi dùng phòng thân.
Hoa Huyên Tú ôm chặt lấy xương đùi đặc biệt lớn này, cố hết sức vạn phần, nhưng mà dò xét căn xương đùi này, nàng lại có chút thất vọng:
- Thúc thúc, phía trên này không có thịt, là cho chó ăn!
- Chó có thể không cắn nổi nó.
Tần Mục cười ha ha, phất phất tay:
- Hiền chất, mang nàng đi đi.
Dư Sơ Độ khom người, nắm tay nhỏ của Hoa Huyên Tú rời đi. Tần Mục đem cây xương Hoa Huyên Tú đưa cho hắn thú kia vứt cho Long Kỳ Lân, Long Kỳ Lân há miệng cắn, lập tức lại nôn ra ngoài, hậm hực nói: