Diên Khang Kiếp bùng nổ, Khai Hoàng ra lệnh một tiếng, Phong Đô thu mình, các Thần Nhân của Diên Khang cũng không trợ giúp Diên Khang cứu người. Giờ đây Giang Bạch Khuê nhắc tới việc này khiến nàng hơi đuối lý chột dạ.
Giang Bạch Khuê nói:
- Chẳng qua ta không phải các ngươi, cho nên ta tới tương trợ.
- Nếu ta là ngươi, ta sẽ chọn ba nghìn phế vật, đưa đến hư không sụp đổ. Những phế vật này cần có đạo tâm bại hoại, trong lòng tràn ngập sợ hãi. Tâm ma của bọn chúng sẽ liên tục không ngừng được sản sinh ra, hình thành nên một đại quân tâm ma kinh khủng không gì sánh bằng, ngăn cản đường đi của đại quân Thiên Đình.
Hai mắt Yên Vân Hề sáng lên, cười nói:
- Đúng là tương thông với suy nghĩ trong lòng ta.
Giang Bạch Khuê hỏi:
- Đã vậy Tử Hề Thiên Sư cho rằng, ta trị giá bao nhiêu binh lực?
- Thiên hà thủy sư, hùng binh trăm vạn, cũng không bằng ngươi.
Yên Vân Hề chợt vỗ quạt giấy, gọi thiếu bảo Phòng Do Cơ của thái tử, phân phó:
- Phòng lão, tìm cho ta ba ngàn người giỏi về nịnh nọt ở Vô Ưu Hương, ăn chơi đàng đi3m không chí cầu tiến, đưa tới hư không sụp đổ đi ngăn cản đường đi của đại quân Thiên Đình.
Phòng Do Cơ chính là lão thần xây quan tài đến mức sáng bóng kia, nghe vậy không khỏi vui mừng, cười hỏi lại:
- Ba nghìn sao mà đủ? Lão tử chuẩn bị cho Thiên Sư ba chục nghìn luôn được không?
Yên Vân Hề cười mắng một tiếng, nói:
- Càng nhiều càng tốt, nhưng cũng không cần quá nhiều, miễn cho người nhà bọn họ lại gây chuyện.
Phòng Do Cơ vội vã rời đi.
Yên Vân Hề liếc Giang Bạch Khuê một cái, lại nói:
- Vậy Giang Thiên Sư có cho rằng có thể ngăn cản đại quân của Thiên Đình không?
Giang Bạch Khuê lắc đầu:
- Không cản được. Mặc dù kế sách này có thể làm Thiên Đình bị hao binh tổn tướng, nhưng cũng không thể ngăn cản Thiên Đình được. Thiên Đình sẽ lại phái mấy vị Thiên Tôn tới trấn áp hư không. Khi đó đại quân Thiên Đình tiến quân thần tốc, song phương huyết chiến, quân địch có mười Thiên Tôn, chúng ta không phải đối thủ.
Yên Vân Hề hỏi tiếp:
- Phá giải thế nào?
- Mời Khai Hoàng, Lãng Uyển tập kích Thiên Đình từ cầu Hư Không!
Giang Bạch Khuê nói:
- Thiên Đình bị quấy nhiễu, tất nhiên Thiên Tôn không dám để toàn bộ tới công kích Thái Hư Chi Địa, như vậy là có thể rơi vào tình thế bế tắc.
Thần trí Yên Vân Hề chấn động, khom người nói:
- Vân Hề phục rồi. Tiên sinh đợi chốc lát.
Nàng gấp gáp rời đi.
Diên Phong Đế đi tới bên người Giang Bạch Khuê, nói nhỏ:
- Nữ tử này có ý với ngươi, bị ngươi thuyết phục. Ta nghe nói vị Tử Hề Thiên Sư này có một lời thề rằng, khi gặp được người ngưỡng mộ trong lòng, nàng sẽ thay nữ trang, không phải hắn thì không gả. Quốc sư, trẫm… ta cảm thấy nàng đang đi thay nữ trang. Nàng tự xưng Vân Hề, cũng không phải Tử Hề, là tên của nữ tử.
Giang Bạch Khuê nhìn hắn, lắc đầu nói: