Nghiên Thiên Phi thì nghiêm chỉnh hơn, nhưng mèo trắng trong ngực thì thực sự rất hút mắt, cứ luôn kéo ánh mắt của ngươi về phía đó.
Mắt các nàng chuyển động, ánh mắt đảo qua mặt Hiểu Thiên Tôn, hạ xuống người Tần Mục.
Trên mặt Tần Mục mỉm cười, thản nhiên tự đắc.
Cửu Long bảo liễn chạy ra khỏi Thiên Đình, Hiểu Thiên Tôn tằng hắng một cái, đang định nói, Tần Mục đã mở miệng trước:
- Lợi ích chia đều!
Ánh mắt của ba vị Thiên Tôn đều hạ xuống người hắn, Tần Mục tươi cười nói:
- Nơi này không có người ngoài, chuyện gì ta cũng sẽ nói thẳng. Ta có thể tiến vào Tổ Đình, thế nhưng ta không có thực lực gì, vì vậy rất khó lấy được nhiều lợi ích từ Tổ Đình. Thực lực của ba vị đạo hữu quá mạnh, nhưng bất kể tu bổ Tổ Đình vẫn là tiến vào Tổ Đình thì đều cần dùng đến ta. Cho nên, ta đề nghị
chia đều lợi ích.
Nghiên Thiên Phi ôm mèo trắng, không nói lời nào.
Không biết Tường Thiên Phi lấy một gói hạt hướng dương từ đâu, nhàn nhã cắn ăn, khóe miệng mang nét cười, ánh mắt không ngừng đổi tới đổi lui trên mặt ba người.
- Tổ Đình phải phong ấn, quyết không thể phá vỡ.
Hiểu Thiên Tôn nói với sắc mặt nghiêm túc:
- Sư tôn Vân Thiên Tôn của ta từng nói, nếu phong ấn Tổ Đình bị phá, đó chính là tai ương diệt thế. Mục Thiên Tôn đừng chỉ luôn nghĩ đến lợi ích, hãy nghĩ đến sinh linh trong vũ trụ này.
- Phong ấn Tổ Đình bị phá, người lo lắng hơn chúng ta là Cổ Thần.
Ánh mắt Nghiên Thiên Phi đặt lên người Hiểu Thiên Tôn, thản nhiên nói:
- Có vài người, còn lo lắng hơn cả Cổ Thần.
Hiểu Thiên Tôn nghiêm mặt nói:
- Ta là Nhân tộc, đương nhiên ta phải lo lắng cho an nguy của Nhân tộc. Nghiên Thiên Phi cũng chẳng phải Nhân tộc, không hiểu được lo nghĩ trong nội tâm ta. Chẳng qua Thiên Phi cũng lo lắng cho thiên hạ
này đi? Bằng không vì sao ngươi phải vội vàng đến đây, cùng ta vào Tổ Đình kiểm tra?
- Với ai ta cũng đều không quan tâm.
Nghiên Thiên Phi cười tủm tỉm, xoa đầu mèo trắng, nói:
- Ta cũng cho rằng trong Tổ Đình có lợi ích rất lớn giống Mục Thiên Tôn. Ta nghe nói rằng, Cổ Thần kiếm được không ít lợi ích từ Tổ Đình. Hơn nữa Tổ Đình lại là chuyện liên quan đến khởi nguyên của Tạo Vật Chủ và Cổ Thần, không thể không đi. Tường tỷ tỷ thấy sao?
Tường Thiên Phi cười khúc khích, nói:
- Con người ta trước nay không có chủ kiến gì, ta vừa muốn nghe Hiểu, vừa muốn nghe các ngươi, đúng là khó thật. Chi bằng vậy đi, Tổ Đình phải phong ấn, thứ tốt trong Tổ Đình, ta đều muốn! Chủ ý này thế nào?
Tần Mục vỗ tay tán thưởng, nói:
- Tất nhiên Thái Đế phải tới Tổ Đình thả Hư Không Cự Thú trong Tổ Đình ra, con người Thái Đế chết cũng không hàng, vô cùng khó đối phó. Lần này mấy người Thiên Công, Thổ Bá và Cổ Thần cũng sẽ quan tâm nơi đó. Bốn người chúng ta đồng tâm hiệp lực, cùng kiên cường chống lại xem sao!
Sắc mặt ba vị Thiên Tôn cổ quái, Tường Thiên Phi cười nói:
- Mục Thiên Tôn, rốt cuộc ngươi ở phe nào? Vậy mà lại muốn liên thủ với bọn ta chống lại Cổ Thần.
Tần Mục cười ha ha, quang minh lẫm liệt nói:
- Ta đứng ở phe chính nghĩa!
Mọi người đều bật cười, ngay cả Long Kỳ Lân cũng cười khì khì hai tiếng, đánh thức Yên Nhi đang ngủ.
Mèo trắng nhô đầu ra khỏi ngực Nghiên Thiên Phi, nhìn chằm chằm Yên Nhi, ánh mắt lộ vẻ căm thù.
Hiểu Thiên Tôn cười nói:
- Mục đạo huynh, Tần Thiên Tôn nói dùng Đạo cảnh để thay thế cảnh giới thiên cung Thiên Đình, ngươi thấy thế nào?