Tần Mục cười nói:
- Hiền chất à, Cổ Thần trong mạch khoáng này đã xuất thế rồi, cũng đã tranh thủ lấy hết linh lực trong mạch khoáng rồi. Ta vào đây cũng chỉ là vô tình đụng phải khoáng thể rồi khiến cho mạch khoáng sụp đổ
thôi, cũng không lấy được bảo vật nào cả. Ta nghi ngờ là…
Hắn nhìn xung quanh, thản nhiên nói:
- Cái kẻ tồn tại có thể so sánh với Thiên Đế Cổ Thần này đang lẩn trốn trong Tổ Đình lúc này ấy chứ. Nói không chừng bây giờ hắn đang nhìn chúng ta đó!
Cơ mặt Tổ Thần Vương giật giật, nhìn xung quanh, sau đó mỉm cười:
- Nói mà không có bằng chứng nào, ngươi đã đến mạch khoáng rồi, cũng chỉ có ngươi mới biết có Cổ
Thần Noãn hay không, có bảo vật hay không. Tên họ Tần kia, ta chướng mắt ngươi rồi đấy, giao bảo vật của ngươi lại cho ta, ta sẽ để cho ngươi một con đường sống.
Hắn ngạo nghễ nói:
- Người khác không dám giết ngươi, nhưng ta dám! Ta không giống bọn họ, lo được lo mất, ta đây ngay cả
phụ thân còn dám giết!
Tần Mục cười như không cười nói:
- Ngươi không dám. Hiền chất, ngươi tiến vào được cũng là do ta dẫn ngươi đi vào, ngươi muốn đi ra thì cũng cần phải có ta đưa ngươi ra ngoài, ta không chết được.
Tổ Thần Vương đằng đằng sát khí.
Tần Mục thản nhiên nói:
- Hiền chất à, ta dẫn ngươi đi chơi thì ngươi mới có thể đến đây chơi, ta không dẫn ngươi đi chơi thì ngươi cũng chỉ có thể đứng xem.
Tổ Thần Vương tức giận, lạnh lùng nói:
- Ta có thể cầm tù ngươi, có thể tra tấn người, làm nhục ngươi, chặt đứt tay chân ngươi. Ta còn có thể tra tấn nguyên thần của ngươi, khiến cho ngươi sống cũng không được mà chết cũng không xong.
Tần Mục cười khẽ một tiếng, thản nhiên nói nói:
- Ngươi thật sự không dám đâu. Ta có đạo hữu mà. Ngoại trừ ngươi ra, những Thiên Tôn tiến vào nơi này đều là đạo hữu của ta cả. Động tĩnh ở chỗ này lớn như thế, làm sao có thể không làm kinh động bọn họ
chứ? Nếu như hiện tại ngươi đang muốn tìm đường chết thì cứ việc ra tay đi.
Tổ Thần Vương cười ha ha, cúi đầu nói:
- Ta sai rồi. Mục thúc phụ, tiểu chất của ngươi xin lỗi ngươi! Cáo từ, cáo từ.
Tần Mục khách khí nói:
- Hiền chất không cần phải tự trách bản thân, miễn lễ, miễn lễ.
Tổ Thần Vương mỉm cười, quay người bước đi, đột nhiên dừng lại, cười nói:
- Thúc phụ, bảo vật ngươi vừa mới dùng có thể chống đỡ được bản thể của Hỗn Độn Sơn, đúng là rất thần kỳ. Nếu suy đoán của ta không sai, chắc hẳn nó là thiên hạ đệ nhất chí bảo đã biến mất suốt sáu trăm nghìn năm nay, Lưu Ly Thanh Thiên Tràng có phải không?
Nụ cười trên khuôn mặt Tần Mục cứng đờ.
Tổ Thần Vương cười ha ha, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng, xé toạc không gian mà lướt đi.