Dưới chân núi, Long Kỳ Lân và Yên Nhi ngước đầu lên nhìn mỏ khoáng trong núi, trong đó có hàng loạt những ánh sáng đủ màu sắc bắ n ra ngoài, thần thông đại đạo bùng phát, truyền đến những tiếng nổ rung cả óc, còn có một làn sóng đáng sợ rung chuyển cả bầu trời.
Ở nơi không xa, Tiểu Thổ Bá cũng đang trông ngóng nhìn về phía đó, tiếc rằng vì thân hình quá nhỏ bé không nhìn thấy rõ, nên chỉ có thể cố gắng leo lên trên người Hư Không Thú.
Hư Không Thú cũng đang xem cuộc chiến trong mỏ khoáng, nhưng cảm thấy có thứ gì đó đang leo lên người mình nên không khỏi ngước mắt lên nhìn, nhe răng há miệng lộ ra vẻ uy h**p.
Nhưng mà, đợi đến khi Tiểu Thổ Bá leo l*n đ*nh đầu của nó thì nó vẫn không động đậy.
Tiểu Thổ Bá vừa leo lên chỗ cao nhất thì thấy một bóng người từ trong mỏ khoáng bay ra, rồi đập một cái rầm vào trong cát đen, mặt tiếp đất trượt dài hơn mười dặm.
- Không cần đỡ ta!
Tần Mục tức giận, khập khiễng bước lại, vừa thúc giục Bá Thể Tam Đan Công để trị thương, vừa cười lạnh:
- Ta không tin một mạch khoáng này có thể gi3t chết ta! Ta đường đường là Mục Thiên Tôn, mười Thiên Tôn trên Thiên Đình trên danh nghĩa đều là sư đệ sư muội của ta, bọn họ đều có lãnh địa thì làm sao ta lại không có được?
Long Kỳ Lân và Yên Nhi ngơ ngác nhìn nhau, nhìn hắn chữa vết thương, sát khí đằng đằng đi lên núi.
- Giáo chủ, thật ra có thể đổi sang nơi khác mà, không cần thiết phải sống chết ở nơi này đâu.
Long Kỳ Lân khẽ nói.
Qua mấy ngày, Tần Mục lại bay từ trong núi ra lần nữa, nhưng lần này không đáp xuống chỗ cát đen này mà là va vào trong bãi cát trắng phía đối diện của ngọn núi.
Long Kỳ Lân trong chốc lát nhìn về phía xa xa, không thể nào nhìn thấu dãy núi này nên chỉ có thể phất tay nói:
- Giải tán đi, tất cả giải tán hết đi, đừng nhìn nữa.
Mặt khác, Tần Mục lại đi vào trong núi, hắn coi mạch khoáng Thái Cực này như là một lần tu luyện, xem xem mình có còn có khả năng cải thiện không.
Nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn sớm đã biết khó mà lui, nhưng hắn trái lại càng chiến đấu thì càng gan dạ hơn.
Lần rèn luyện này, kể cả hắn không thể lĩnh hội được đạo âm dương ẩn chứa trong mạch khoáng Thái Cực thì cũng có thể mượn cơ hội giao phong với mạch khoáng để có thể tìm hiểu kĩ hơn về Thiên Đạo và đại đạo U Đô.
Hắn đi vào trong mạch khoáng hết lần này đến lần khác, nhưng cũng đồng thời bị đánh bay ra ngoài hết lần này đến lần khác. Nhưng hắn vẫn ngóc đầu dậy, ý chí chiến đấu sục sôi, thời gian kiên trì trong mạch khoáng càng ngày càng lâu.
Cuối cùng, cũng có ngày này, Tần Mục đã có chỗ đứng vững trong mạch khoáng, một mình cũng ngăn chặn được đòn công kích của Thiên Công và Thổ Bá từ trong hai bên vách núi mạch khoáng, cho dù bọn họ có thi triển thần thông Thiên Đạo hay thần thông U Đô gì đó cũng không thể làm hắn lùi lại nửa bước.
Thậm chí hắn còn từng bước áp sát từ cửa vào của mỏ khoáng cho đến vào trong mạch khoáng hơn mười dặm.
Thiên Công và Thổ Bá trong hai bên vách núi đột nhiên dừng tấn công rồi dần dần biến mất.
Tần Mục đứng trong mạch khoáng nhìn trái nhìn phải vẫn chỉ nhìn thấy Thần Thạch Thái Cực trên vách núi vẫn đang nhẹ nhàng chuyển động, nhị khí âm dương trên vách núi vẫn đang chầm chậm di chuyển.