Xích Tú Thần Nhân dẫn hắn về phía trước, nói:
- Thanh Hoàng phái Thần Long của Long thôn đi vào giúp ngươi nhưng thật ra là giúp Thái Hoàng Thiên, Thái Hoàng Thiên là thuộc hạ còn sót lại của Khai Hoàng nên cũng không tính là giúp ngươi. Ngươi cũng đã từng giúp đỡ Thái Hoàng Thiên, vậy nên hắn nợ ngươi. Ngư phu cũng thế, ngư phu Thiên Sư giúp ngươi đến giếng Mặt Trời và giếng Mặt Trăng để câu mặt trời và mặt trăng cũng là đang giúp thuộc hạ
của Khai Hoàng - Mục Nhật Giả và Mục Nguyệt Giả, cũng không phải là giúp ngươi mà là đang giúp Khai Hoàng. Bọn họ đều thấy thẹn với ngươi, bởi vậy cũng không dám gặp ngươi.
Hắn nói tiếp:
- Trong đám thuộc hạ của Khai Hoàng chỉ có Sơ Tổ Nhân Hoàng hoàng tử Tần Vũ là có can đảm giúp ngươi trong Diên Khang Kiếp, nhưng hắn đã cho rằng mình không còn là một hoàng tử hoàng tôn của thời đại Khai Hoàng nữa.
Tần Mục nói:
- Hắn là Nhân Hoàng của Diên Khang, người khai sáng thời đại Diên Khang. Bây giờ Nhân Hoàng Điện rất hưng thịnh, hắn và các đời Nhân Hoàng mở điện dạy học trò, có cống hiến rất lớn với Diên Khang.
Xích Tú Thần Nhân gật đầu nói:
- Bởi vậy nên hắn là biểu tượng của Diên Khang. Nhưng mà những người kia trong Phong Đô thì không.
Tần Mục im lặng trong chốc lát.
Xích Tú Thần Nhân dẫn hắn tới một quán rượu của Phong Đô, nói:
- Minh Đô Thiên Vương Điền Thục ở trong đó.
Tần Mục cất bước đi vào, Điền Thục thấy hắn lập tức xoay người trốn xuống dưới gầm bàn, không dám thò đầu ra.
Tần Mục đến cạnh bàn ngồi xuống, rót chén rượu rồi bưng chén rượu lên nói:
- Minh Đô Thiên Vương, ta mời ngươi.
Điền Thục bất đắc dĩ đành phải chui ra khỏi gầm bàn, bưng chén rượu lên, hai người ngồi đối diện nhau uống một hơi cạn sạch.
Tần Mục cười nói:
- Ta đã đi qua Vô Ưu Hương, gặp Khai Hoàng.
Điền Thục im lặng chốc lát rồi khàn giọng hỏi:
- Hắn thế nào?
- Hắn rời khỏi Vô Ưu Hương tới tìm các ngươi, nhưng không tìm được các ngươi. Sau đó thì giết lên tận trên Thiên Đình, đối chọi với Hạo Thiên Tôn, Hiểu Thiên Tôn, Tường Thiên Phi, Nghiên Thiên Phi, suýt nữa thì một kiếm bổ đôi Thiên Đình.
Điền Thục Thiên Vương nghe đến đó, trong lòng sục sôi nhiệt huyết, như bị con ma men chui vào đầu, không nhịn được xốc vò rượu lên mở nắp ngửa đầu đổ rượu xuống, mặt mày hớn hở nói:
- Giết tới tận Thiên Đình?
Tần Mục khẽ gật đầu, ý nhắc quỷ tửu bảo đưa mấy vò rượu đặt lên trên bàn rồi nói:
- Giết lên Thiên Đình, một kiếm đâm thủng bàn tay của Hạo Thiên Tôn.
Điền Thục Thiên Vương đẩy vò rượu ra, cười ha ha nói:
- Ta biết hắn sẽ làm như vậy mà! Sau khi uống rượu hắn cẩn thận dè dặt lắm mà lúc không uống rượu thì to gan lớn mật! Hắn vẫn luôn khinh thường Hạo Thiên Tôn!
Hai người ôm vò rượu cụng một cái rồi ngửa đầu ra sức uống.
Điền Thục Thiên Vương uống mà lệ chảy ròng ròng, nức nở nói:
- Có phải hắn vẫn luôn rất bình tĩnh đúng không? Cho tới bây giờ ngươi đã từng nhìn thấy hắn hoảng hốt lúng túng bao giờ chưa?
Tần Mục đặt vò rượu xuống, nói:
- Hắn vẫn luôn là người có chính kiến, như thể trước giờ đều đã dự đoán được hết, chưa từng có bất kỳ
dao động cảm xúc nào. Thế nhưng ngươi tiếp xúc với hắn lại có thể cảm nhận được ngọn lửa hoang dại đang cháy hừng hực trong nội tâm hắn.
Điền Thục Thiên Vương không nhịn được lại nhấc vò rượu lên, ngửa đầu rót ào ào, cười khà khà nói: