Thiên Âm nương nương đợi hắn một khoảng thời gian rất dài, nhìn thấy hắn đi ra, không khỏi mừng rỡ vô cùng, vẫy tay cười nói:
- Nhanh đến đây đi. Ta thi triển pháp thuật thần thông của ta cho ngươi xem, ngươi chắc chắn sẽ vui vẻ!
Tần Mục đi lên trước thì thấy chẳng biết từ lúc nào mà Thiên Âm nương nương đã trộn lẫn kim Thiên Âm vào bùn, nặn một vài búp bê đất sét, có nam có nữ, từng con đứng trên mặt đất.
Thiên Âm nương nương thần thần bí bí, cười nói:
- Ta vốn định dùng một chút hoa cỏ làm phép cho bọn họ. Nhưng nơi này của ta là nơi linh hồn Hắc Sa quay về, rất khó trồng hoa cỏ sống nên chỉ có thể nặn vài tượng đất thôi.
Nàng thi triển thần thông, trong mắt lập lòe vẻ hưng phấn, chỉ thấy thần thông hạ xuống, vậy mà từng con búp bê đất sét lại mở miệng ngáp một cái rồi có ba hồn bảy phách, biến thành từng sinh mệnh!
Tần Mục kinh ngạc không thôi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bản lĩnh kiểu này!
Mặc dù hồn phách của hắn là tự hắn sáng tạo ra, nhưng mà phương pháp hắn dựa theo là phương pháp của Thiên Sinh Cổ Thần, mượn khai thiên tích địa bên trong Linh Thai Thần Tàng mà diễn sinh Cổ Thần để sinh ra hồn phách cho mình.
Cách này khác biệt với cách làm của Thiên Âm nương nương. Thiên Âm nương nương trao thẳng hồn phách cho một vật chết không có hồn phách để cho bọn họ biến thành sinh linh!
- Đừng cử động!
Thiên Âm nương nương nhìn thấy những cái tượng đất kia muốn nhúc nhích bèn vội vàng khoát tay nói:
- Đừng cử động! Thân thể các ngươi được nặn từ bùn, khẽ cử động làm thân thể vỡ mất là phải chết đấy!
Tần Mục nâng tay phải lên, duỗi ngón tay ra nhẹ nhàng vạch một cái, hắn thi triển đạo Tạo Hoá, thần thông Tạo Hoá bắ n ra bao phủ những cái kia tượng đất kia, rồi hắn cười nói:
- Nương nương, Thiên Âm Giới này trừ ngươi ra thì không còn sinh linh bản thổ nào, hôm nay ngươi và ta liên thủ tác thành cho bọn chúng đi.
Chỉ thấy đám tượng đất này lập tức sinh sôi huyết nhục, sinh ra ngũ tạng lục phủ, xương cốt cơ bắp tóc da, rất nhanh đã biến thành những sinh mệnh hoạt bát!
Đám tượng đất vừa mừng vừa sợ, nhảy nhót sôi nổi với nhau, sau một lúc lâu thì bái lạy Thiên Âm nương nương và Tần Mục, kêu lên:
- Thiên phụ! Thiên mẫu!
Thiên Âm nương nương cũng vừa mừng vừa sợ, cười nói:
- Thần thông chúng ta còn có thể sáng tạo ra sinh mệnh chân chính cơ đấy! Thật sự quá thú vị! Ta đi làm thêm vài tượng đất đây!
Nàng đang định đi làm tượng đất thì Tần Mục vội vàng cáo từ, nói:
- Nơi này của ngươi là tịnh thổ, nhưng mà bên ngoài thì không phải. Ta không thể ở đây lâu. Nương nương, ngươi không hề cô đơn một mình, ngươi có con dân của mình, cần phải chịu trách nhiệm với bọn chúng.
Thiên Âm nương nương nhìn hắn, cười nói:
- Ngươi đột nhiên nghiêm túc thế, đáng sợ lắm.
Tần Mục cười ha ha một tiếng, phất phất tay, nói:
- Nếu như kẻ địch bên ngoài đánh vào đây giết con dân của ngươi, ngươi ứng phó ra sao?
Thiên Âm nương nương đưa mắt nhìn theo hắn đi xa, rồi lại cúi đầu nhìn những người bé nhỏ đang chạy lung tung đầy đất, những con người bé nhỏ này là nhóm sinh mệnh đầu tiên thổ sinh thổ trưởng ở Thiên Âm Giới.
- Ta sẽ bảo vệ bọn họ thật tốt, chắc chắn!
Trong lòng nàng thầm nghĩ.