Mọi người trên thuyền nhìn Vạn Đại Hắc Sơn kia, vẻ mặt không khỏi dại ra, nơi này quá lớn quá rộng, còn rộng lớn mênh mông hơn cả Đại Khư năm đó!
Nếu muốn khai thác Thần Khoáng ở chỗ này thì không biết phải khai thác bao lâu.
Điều càng làm bọn họ kinh ngạc hơn là, vậy mà món dị bảo Lưu Ly Thanh Thiên Tràng này lại hình thành hai mươi tám tầng chư thiên giống như từng thế giới vây quanh nơi này, thủ hộ vùng bảo địa này.
Phong cách như này, quả thật quá kinh người!
Chỉ riêng mình Thúc Quân Thần Vương nhìn thấy vùng Vạn Đại Hắc Sơn này thì biến sắc, muốn nói lại thôi.
Thuyền tốc độ cao chạy vào hai mươi tám tầng chư thiên, người câm vội vàng để Tần Mục dừng thuyền lại.
Hắn tung người nhảy xuống từ trên thuyền, bước nhanh đi tới chân Hắc Sơn tầng ngoài của Đại Hắc Mộc, gẩy gẩy đất, đào ra một khối đá từ trong đất.
Tần Mục hạ thuyền tốc độ cao xuống, đáp trên mặt đất, mọi người xuống thuyền nhìn, chỉ thấy trong tay người câm là một khối đá cứng ngắc, cục đá đơn giản không màu sắc loè loẹt, giống như đã cọ rửa ở
trong lòng sông không biết bao nhiêu năm, bị đánh mài thành hơi bằng phẳng nhẵn bóng.
Người câm mở cái hòm ra, thò tay vào trong hòm, lấy một cây búa lớn từ trong hòm ra.
Mọi người nhao nhao nhìn vào trong hòm, bên trong cũng chỉ có một vài viên sắt, không còn cái gì khác nữa.
Tần Mục khẽ mỉm cười, hắn cũng đã từng tò mò rốt cuộc trong hòm có cái gì giống những người tuổi trẻ
này, người câm còn thường xuyên diễn ảo thuật như vậy cho hắn xem.
Người câm giơ búa lên, định đập cục đá cứng ngắc ra, nhưng đột nhiên lại dừng lại, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Mục Nhi, độ cứng của hai mươi tám chư thiên này của ngươi thế nào?
Tần Mục nói:
- Cũng tạm, có thể chống đỡ được công kích của cường giả Ngọc Kinh Lăng Tiêu, trong thời gian ngắn sẽ
không bị đánh vỡ.
Người câm thở phào nhẹ nhõm, vung búa lớn lên rồi mạnh mẽ đập xuống cục đá cứng ngắc kia, trầm giọng nói:
- Vậy thì tốt rồi! Nếu như thứ bên trong cục đá chạy ra, vậy thì muốn bắt lại sẽ khó đây!
Keng…
Một âm thành lớn vang lên, chấn động đến nỗi khiến lỗ tai mọi người vang lên tiếng ong ong, hồi lâu không nghe được lời của những người khác.
Chỉ thấy một búa của người câm rơi xuống, cục đá cứng ngắc vỡ ra, một vật khắp người toả sáng bay ra từ
trong vết nứt của cục đá rồi bay đi, ầm một tiếng đâm vào bên trên vách thế giới chư thiên tầng ngoài của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, rồi sau đó bị bắn trở về.
Tốc độ của đồ vật kia cực nhanh, va chạm một lần không thể đập vỡ, thế là nó quay sang chỗ khác, trong thời gian ngắn ngủi phút chốc đã bay vạn trăm nghìn đất, nhanh chóng va chạm vào vách thế giới của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, nhiều lần bị bắn ngược về.