Nếu như Cổ Thần ở lại vũ trụ trước, vậy chắc chắn đã bị chôn vùi cùng với vũ trụ kia, chết không còn xác rồi.
Nếu như nó cùng chạy trốn quay về cùng với mình, vậy thì chắc chắn sẽ ghi hận việc mình suýt chút nữa thì mang theo nó cùng mất mạng, hơn nữa nó còn chưa trưởng thành đã bị ép xuất thế, bất kể là đạo hạnh hay là thực lực đều kém hơn rất nhiều so với thể trưởng thành.
Kết thù lớn rồi!
Hắn vô cùng lo lắng, hắn liều mình như vậy để tìm hiểu phù văn đại đạo của Thái Thủy Noãn, ngoài để
giải cứu Lăng Thiên Tôn và Ngụy Tùy Phong ra, hắn còn muốn biết vị Cổ Thần này với Thái Thủy đang nói với nhau những chuyện gì.
Bây giờ mặc dù hắn đã phá hủy phù văn đại đạo Thái Thủy, nhưng mà Cổ Thần cầu được ước thấy bên trong trứng lại trốn thoát rồi, hơn nữa còn kết thù lớn như vậy, chỉ sợ sau này sẽ tìm cớ gây sự.
- Chỉ mong nó đã chết ở vũ trụ trước.. Ái chà, dịch trứng này thơm quá…
Đột nhiên Tần Mục thèm nhỏ dãi, bưng vỏ trứng lớn lên, dè dặt nếm thử một miếng:
- Thơm quá! Chẳng trách vị Cổ Thần này lại không muốn chui ra khỏi trứng! Hỏng bét, một miếng này hơi nhiều, hình như không luyện hóa được rồi..
Ngày hôm sau, sắc trời tảng sáng, bầu trời bên ngoài Thập Vạn Hắc Sơn sóng yên biển lặng, cuộc phá hủy trời đất kh ủng bố dần biến mất, tất cả Tổ Đình vẫn như thường không có bất kỳ biến hóa nào.
Tần Mục ôm bụng, nhíu chặt lông mày, đêm qua hắn húp một ngụm dịch trứng, bây giờ bụng nặng trình trịch, càng ngày càng không thoải mái.
Trong bụng lúc thì giống như là có Thiên Hà sôi sục mãnh liệt, lúc thì giống như có cự thú dời sông lấp biển, lúc lại vô cùng nặng nề giống như mang thêm hàng trăm ngọn núi Tu Di, có lúc lại giống như ẩn giấu mặt trời nướng lục phủ ngũ tạng hắn như là than.
Dường như một ngụm dịch trứng kia có thể biến hóa thành vô số loại hình thái trong cơ thể hắn, căn bản không có cách nào tiêu hóa được!
Hắn có thể cảm giác được có năng lượng vô cùng sôi trào cuồn cuộn trong dịch trứng, nhưng mà không những không thể luyện hóa, trái lại còn trở thành gánh nặng của hắn.
- Sau này không thể ăn mấy thứ linh tinh được, dịch trứng này còn độc hơn cả linh đan của dược sư gia gia nữa, nhưng mà thơm quá..
Trán Tần Mục toát ra mồ hôi lạnh, đang muốn đi đến Tổ Đình, đột nhiên nhìn thấy một ngọn núi nứt ra, có một nữ tử trẻ tuổi diện mạo xinh đẹp xách một thùng nước đi đến đỉnh núi bên này.
Tim Tần Mục chợt lệch một nhịp, làm lễ chào hỏi nói:
- Thái Dịch đạo huynh!
Nữ tử kia chính là Thái Dịch, nhìn thấy hắn không khỏi lắc đầu nói:
- Đạo hữu, tối qua ngươi tới vũ trụ đấy à? Ngươi cũng gan dạ thật đấy, thế mà lại dám bước ra khỏi Đại Hắc Sơn lúc trời tối. Cũng bởi vì duyên cớ của ngươi mà Thái Tố cũng xuất thế trước, nhân quả ngươi kết với nàng ta quả thật không nhỏ.
Tần Mục cố nén đau bụng kịch liệt nói:
- Đạo huynh có biết nó trốn ở đâu không?
Nữ tử lắc đầu đáp:
- Ta biết, nhưng ta không thể nói cho ngươi, ngươi mưu đồ làm loạn.
Tần Mục cau mày.
Nữ tử kia cười nói:
- Ngươi ăn dịch trứng của nàng? Đó là thứ của nàng khi thành đạo, nhân quả này lại càng sâu hơn rồi.