Trên hư ảnh Tu Di sơn, một vị Bồ Tát tạo thành chữ thập nói: "Thưa Phật, quốc sư Duyên Khang nói hắn c*̃ng bị thương, sao không nhân cơ hội... "
"Thật hay giả?" Lão Như Lai từ mi thiện mục, ôn hòa hỏi.
Vị Bồ Tát này hơi run run: "Đệ tử... Đệ tử không biết."
Lão Như Lai mỉm cười nói: "Lời của quốc sư Duyên Khang, dám tin hắn, có người đã thua, có người đã chết rồi. Cùng phu tử, bởi vì các ngươi tin hắn bị thương cho nên mới có thất bại này phải không?"
Sắc mặt mấy người Cùng phu tử thảm đạm, đặc biệt là Đạo Tuyền chân nhân càng thêm trách bản thân sâu sắc. Ông ta từ bên trong bã thuốc của Tần Mục phán đoán được quốc sư Duyên Khang bị thương nặng, mọi người tin lời của ông cho nên mới chọn con đường thứ hai.
Tuy nhiên, điều này cũng không thể hoàn toàn trách ông ta.
Cùng phu tử, Lý tán nhân, Điền chân quân, ba vị lão quái vật thời đại trước vào trong vạn quân đánh lén, trọng thương quốc sư Duyên Khang, ba vị lão quái vật này hiện nay là tồn tại đứng đầu thiên hạ, bất kể là thực lực hay uy vọng của ba người bọn họ đều là đỉnh phong trên giang hồ.
Không một ai sẽ hoài nghi thực lực của ba người bọn họ, tuy rằng quốc sư Duyên Khang được khen là kỳ tài ngút trời năm trăm năm có một, uy tín cao, thế nhưng vẫn không sánh được bất kỳ ai trong ba người bọn họ.
Chính là xuất phát từ tín nhiệm đối với ba người bọn họ nên mọi người mới tin tưởng quốc sư Duyên Khang thật sự bị thương nặng.
Mà một vài chi tiết nhỏ sau này c*̃ng cho thấy quả thực quốc sư Duyên Khang bị thương rất nặng.
Chẳng hạn như dạy kiếm tại Thái học viện, quốc sư Duyên Khang chỉ giảng không tới hai ngày, hơn nữa trên người còn có hương liệu che giấu mùi vết thương.
Lại ví dụ như Long Vương Ngự Long Môn ban đêm thám thính phủ quốc sư rồi an toàn trở ra, quốc sư Duyên Khang không thể bắt hắn lại.
Lại như Chân tán nhân Tiểu Ngọc Kinh quyết chiến với quốc sư Duyên Khang bên thác nước, thương thế của quốc sư Duyên Khang bùng phát, một đường đi tới phải cần tiểu thần y Tần Mục đi theo, ngày đêm điều trị thân thể của hắn.
Thêm vào đó là phán đoán của vị thần y Đạo Tuyền chân nhân này, các loại dấu hiệu đều nói rõ thương thế của quốc sư Duyên Khang tái phát, mặc dù có sự điều trị, trị liệu của Tần Mục thì cũng cần ít nhất một tháng thời gian mới có thể phục hồi như cũ.
Mà điều này, bắt đầu từ lúc quốc sư Duyên Khang bị tập kích đã chắc chắn bị quốc sư lợi dụng, trở thành một âm mưu.
Ngay cả việc quốc sư Duyên Khang cho bọn họ hai con đường c*̃ng là một âm mưu.
Từ đầu tới cuối liền không có hai con đường, chỉ có một con đường.
"Kỳ tài ngút trời năm trăm năm có một không phải dễ dàng đối phó như vậy."
Lão Như Lai lạnh nhạt nói: "Năm trăm năm có một này, không chỉ là nói về trí tuệ, tư chất và ngộ tính của hắn, mà cũng chính là nói mưu lược, thao lược của hắn c*̃ng là năm trăm năm mới có một. Kỳ tài ngút trời năm trăm năm gặp một, nếu không thành Thánh nhân thì sẽ là Ma đầu vô pháp vô thiên, không phải là phúc của thế gian. Tin?"
Hắn mỉm cười nói: "Quỷ."
Mọi người buồn bực, không biết vì sao lão Như Lai lại nói kiểu như vậy, chỉ cảm thấy lời ít mà ý nhiều, thâm ý sâu sắc.
Môn chủ Cái môn Tề Đại Hữu nói: "Hắn liên thủ với Thiên Ma giáo đã chắc chắn là Ma đầu coi trời bằng vung. Đáng tiếc không biết Giáo chủ của Thiên Ma giáo là ai."
"Đã biết rồi."
Lão Như Lai cười nói: "Chính là người trẻ tuổi đáp lễ với ta kia. Lại nói, lão tăng và hắn còn có một đoạn duyên phận, vốn định độ hóa hắn đến Đại Lôi Âm tự, nhưng đáng tiếc chẳng biết vì sao duyên phận lại đột nhiên đứt đoạn mất, lại chuyển đến một sinh mệnh kỳ diệu khác."
"Chính là hắn?"
Rất nhiều tăng nhân trên Tu Di sơn và mấy người Cùng phu tử đều ngẩn ra, lão Như Lai cười nói: "Chính là hắn. Mấy vị lão đạo hữu kia vẫn là không tầm thường, dạy dỗ được một tiểu ma đầu như thế. Đáng tiếc, Khích Khí La vẫn chưa thể giữ lại đoạn duyên phận này, chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi... "
...
"Quốc sư, ngươi thông minh hơn ta, chẳng lẽ không biết ý đồ đến đây của Tu Di sơn là có vấn đề?"
Vệ Quốc công nhìn bộ thi thể không đầu kia nhập quan, nghiêng đầu nói với quốc sư Duyên Khang bên cạnh: "Rõ ràng là bọn họ đến tống tiền, cứu đám lão quái vật Cùng phu tử ra, thực lực của Đại Lôi Âm tự lại tăng lên! Chưa diệt trừ những người này, cuối cùng vẫn là gieo họa về sau!"
"Tuổi thọ của đám người Cùng phu tử chỉ còn mười mấy hai mươi năm, không đáng để lo, để lão Như Lai cứu đi cũng được."
Quốc sư Duyên Khang nói: "Ta biết rõ ý tứ của lão Như Lai, ông ta nhân cơ hội này đến tống tiền, rất đúng lúc, ta bị thương, không có sức ngăn cản ông ta."
Sắc mặt Vệ Quốc công quái lạ, trên dưới đánh giá hắn, hồ nghi nói: "Thật hay giả?"
Quốc sư Duyên Khang nghiêm nghị nói: "Sao không thật?"
"Thật hay giả?"
Quốc sư Duyên Khang tức giận nói: "Đương nhiên là thật. Ngươi thử liều mạng với những tồn tại cấp Giáo chủ này một trận xem? Huống hồ bên trong còn có ba vị tồn tại như Thần! Liều chết đánh với bọn họ một trận, sao có thể bình yên vô sự?"
"Ta không tin!"
Vệ Quốc Công giận dữ nói: "Có quỷ mới tin ngươi! Lời của ngươi nói, một chữ lão tử cũng không tin! Tin ngươi, hiện tại đều nằm trong quan tài thẳng đơ, động cũng không động một cái."
Quốc sư Duyên Khang dở khóc dở cười, nói: "Kỳ thực, có lúc ta rất thành thực."
"Chính là như vậy nên lừa người mới sâu. Ta nhìn không hiểu ngươi."
Vệ Quốc Công nhìn quan tài kia, trầm mặc chốc lát, nói: "Người trong quan tài, chắc ngươi biết là ai."
Quốc sư Duyên Khang lắc đầu nói: "Ta không thể nói."
"Ngươi không nói ta c*̃ng sẽ biết, đợi về kinh thành, mấy ngày nữa nhìn vị lão Vương gia nào đột nhiên chết đi, liền biết hắn là ai."
Vệ Quốc Công liếc mắt nhìn hai phía, thấp giọng nói: "Bên trong Linh gia có vấn đề, kỳ thực không chỉ một mình hắn, lão Thái hậu cũng không phải như vậy sao? Ta cảm thấy, ngươi nên tiến thêm bước nữa, dứt khoát làm Hoàng Đế luôn đi... "
Quốc sư Duyên Khang liếc nhìn hắn một cái, mắt lộ ra sát cơ.
Vệ Quốc Công sợ hết hồn, vội vàng nói: "Chúng ta là bạn bè hơn hai trăm năm, ngươi đừng dọa ta! Kỳ thực không phải ta nghĩ như thế, mà là những lão huynh đệ đi theo ngươi nghĩ như thế. Ngươi đã thăng quan lên tới đỉnh, dù có lập được công lao bằng trời, Hoàng Đế c*̃ng không cách nào lại thăng quan cho ngươi, hiện giờ ngươi lại bình định, lập được công lớn, ngươi bảo Hoàng Đế làm sao thưởng cho ngươi? Thưởng ngôi vị Hoàng Đế cho ngươi sao?"