Tàu cắt đuôi những sinh linh U Đô kia ở tít phía sau, hơn nữa tốc độ cũng mỗi lúc một nhanh, đây là một việc chưa từng thấy!
Trên boong tàu, Ban Công Thố và mọi người vội vàng túm vào lan can để tránh bị hất bay đi:
“Lẽ nào tên quỷ con Tần Mục dùng mũ bạc điều khiển tàu?”
Ban Công Thố nhìn về phía Tần Mục thấy Tần Mục cũng đang bám chặt lan can không hề đội mũ bạc, rõ ràng người điều khiển tàu không phải là hắn ta.
Ban Công Thố ngạc nhiên, không phải Tần Mục lái tàu vậy là ai đang điều khiển con tàu này?
Lẽ nào trên tàu vẫn còn nhân vật đáng sợ khác ẩn nấp, hoặc trên tàu có ma?
Từ khi bọn họ tới con tàu quái dị này đã liên tục xảy ra các việc kì lạ, tới nay vẫn chưa khám phá hết con tàu này, ngược lại nhiều lần gặp những sự việc quái dị, càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
Con tàu bay nhanh trong thế giới U Đô, thế giới U Đô một màu tối đen, không có trời đất, đi trong bóng đen vô bờ bến khiến người ta sợ hãi. Cứ đi vậy không biết bao lâu, đột nhiên tiếng va chạm vọng tới, gần như tất cả mọi người đều bị hất bay đi, có mấy tướng sĩ và đại vu không giữ chặt bị hất văng ra khỏi thuyền, bọn họ vừa rơi vào bóng tối ngoài tàu, lập tức da thịt tan chảy biến thành một đống xương trắng rơi xuống.
“Phía dưới có lục địa!” Có người kêu lên.
Tần Mục nhìn xuống dưới, tàu đâm vào đỉnh của một ngọn núi, đỉnh núi bị đâm thành một lỗ lớn, chính vì cú va chạm này mới khiến mấy tướng sĩ và đại vu kia bị hất bay đi.
Ngọn núi nhanh chóng lùi lại sau, thấp thoáng nhìn thấy những miền lục địa ở bên dưới ngọn núi, nhưng kì lạ là lục địa ở đây không nối liền với nhau mà giống như những hòn đảo trôi nổi trong bóng tối.
Bùm bùm…
Hai khối lục địa khổng lồ va vào nhau, cảnh tượng vô cùng kịch liệt, khối lục địa húc vào nhau, lập tức hàng ngàn ngọn núi lửa trên những lục địa này cùng phun trào, dung nham mang theo khói đen cuồn cuộn phóng lên trên không, cao tới hai ba trăm dặm, vô cùng hùng tráng.
Vô số sấm sét thấp thoáng giữa mây dày và dung nham, xé toạc không gian, dung nham nguội rơi xuống như mưa, tạo thành mưa nham thạch vô cùng đáng sợ, uy lực của những tảng đá khổng lồ đập xuống vô cùng khủng khiếp, mưa dung nham, mưa nham thạch, mưa a xít cùng đổ xuống giống như tận thế.
Tàu đi xuyên qua mưa lớn, người trên tàu lập tức bùng phát nguyên khí, tạo thành các tấm lá chắn chặn những cơn mưa kì quái kia lại, tránh bị đập chết.
Đột nhiên những tiếng va chạm leng keng vọng tới, lần này không phải mưa dung nham mà là mưa đá kim cương (*), những hạt kim cương to bằng nắm tay rơi xuống như mưa, là sản vật lôi đình bạo kích hình thành, rơi khắp tàu.
Tàu nghiêng sang một bên, toàn bộ dung nham và đá kim cương trên tàu đều bị trôi sạch, vòng qua núi lửa đi về phía xa.
Trên núi lửa đều là dung nham giống như những con rồng lửa phun ra từ miệng núi lửa, Tần Mục vội vàng nhìn lại, lập tức giật nảy mình, chỉ thấy trong cảnh tượng trời long đất lở đó, vẫn có hàng vạn người đang đi lên núi.
Những người này cúi đầu, lặng lẽ bước trong cảnh tượng diệt thế, đi như xác không hồn, mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn nhưng vẫn tiến về phía trước, dường như phía trước có sức hút chí mạng.
Ở phía trước đã có vô số người bước tới miệng núi lửa trên đỉnh núi, sau đó cứ thế nhảy vào trong núi lửa, bị dung nham ngút trời lập tức vùi lấp!
Ngoài ngọn núi lửa này ra, trên lục địa này có hàng ngàn núi lửa khác, và ngoài lục địa này ra vẫn còn hàng ngàn lục địa khác.
Rốt cuộc có bao nhiêu người gian khổ đi trong diệt thế, nhảy vào trong núi lửa, e là khó mà đếm xuể!
“Những người này không phải là người mà là quỷ hồn!”
Tần Mục kinh hãi, hắn nhìn thấy đây là những linh hồn tử nạn, không có x*c th*t, hơn nữa không hoàn toàn là linh hồn người, còn có linh hồn các loại dị thú, yêu tộc, long phụng, thậm chí cả thiên ma.
Tàu đi xuyên qua các ngọn núi lửa, vô số linh hồn đi lại giữa núi lửa.
Các ngọn núi lửa phun trào, dung nham đỏ tươi phun lên trời, âm thanh đinh tai nhức óc.
Ban Công Thố sắc mặt nhợt nhạt, giọng nói run rẩy:
“Hoàng tuyền, hoàng tuyền…”
Tần Mục sững người, không biết gã này đang nói gì:
“Hoàng tuyền cái gì?”
“Bọn họ đang xuống hoàng tuyền!”
Ban Công Thố đột nhiên gào thất thanh:
“Đây là thế giới sau khi chúng ta chết! Chúng ta đang ở trên sừng của Thổ Bá!”
Tần Mục lập tức rùng mình, cuối cùng cũng hiểu Ban Công Thố nói gì, con tàu của họ đang đi giữa hai sừng của Thổ Bá, những đại lục này không phải đại lục mà là các tiết diện của hai sừng Thổ Bá!
Cửu ước Thổ Bá, ý nghĩa của cửu ước là chín khúc, chỉ hai sừng của Thổ Bá giống như chín khúc sông, quanh co chín khúc. Và hai sừng của Thổ Bá còn được gọi là hoàng tuyền chín khúc, là hai dòng suối vàng.
Tần Mục không khỏi sởn da gà, hoàng tuyền, thật kh*ng b*, vì những ngọn núi lửa này không ngừng phun trào, dung nham phun lên, chiếu sáng các tầng đại lục, nhìn từ xa rất giống dòng sống màu vàng hoặc màu đỏ.
Chỉ có điều hai sừng này to quá!
Đây thực sự là một vị thần sao?
“Ha ha…”
Ban Công Thố rõ ràng từng bị sốc mạnh, lúc này đang điên cuồng, lẩm bẩm nói:
“Đây chính là chân tướng mà ta từng nhìn thấy… Ta không thể chết, tuyệt đối không thể chết, ai muốn chết thì cứ chết, ta nhất định phải sống…”
Cuối cùng con tàu cũng đi qua đại lục, rời xa nơi này, Tần Mục quay đầu lại nhìn cuối cùng cũng có thể nhìn thấy toàn bộ diện mạo của hai chiếc sừng kia, dung nham phun lên từ các đại lục, nối liền các đại lục với nhau, đại lục bên trên chính là bầu trời của đại lục bên dưới.