Mộc Ánh Tuyết sửng sốt, trên không trung gỗ bay rợp trời, một khối gỗ cực lớn đập xuống phía nàng ta, nhưng nàng ta quên mất né tránh, Tần Mục lập tức lao tới, ôm nàng ta bỏ chạy.
Họ vừa chạy khỏi, khối gỗ được liền rơi sầm xuống, sóng khí cuồn cuộn hất hai người bay đi.
Hai người vừa đứng vững, Tần Mục đặt cô gái xuống, quay đầu lại nhìn, chỗ Mộc Ánh Tuyết vừa đứng bị khối gỗ khổng lồ đập thành một hố lớn, đất đá bay loạn xạ.
Mộc Ánh Tuyết sau giây phút hoảng hồn lập tức bừng tỉnh, vội vàng lấy mấy bình ngọc trên người ra, nói:
“Trên người ta có độc, vừa nãy ngươi ôm ta có khi cũng trúng độc rồi…”
“Không cần đâu…”
Tần Mục điều chế vội mấy viên thuốc giải, giải độc tính.
Hai người nhìn khắp một lượt, không khỏi kinh ngạc, sơn cốc xung quanh chất đầy gỗ đen, gỗ ngổn ngang chất thành núi.
Dưới chân họ là rễ của Căn Yêu, vô số rễ cây đang xoắn chặt vào nhau, không động đậy.
Tần Mục vội vàng nhìn Long Kỳ Lân và những người khác, khi cây đại thụ to ngoài sức tưởng tượng này đổ xuống không làm bị thương bọn họ nằm ở chỗ gốc cây, cũng không chôn vùi họ xuống, đúng là một điều may mắn.
“Ngươi thắng rồi.”
Mộc Ánh Tuyết thất vọng, buồn bã nói:
“Đệ nhất độc sư Tây Thổ vẫn không bằng một tiểu ca ca ở Đại Khư, ta thấy hổ thẹn với danh hiệu đệ nhất Tây Thổ.”
Tần Mục lắc đầu nói:
“Ngươi đừng đau lòng, lần này ta ăn may. Trong độc của ta có vu độc của Lâu Lan Hoàng Kim Cung, ngươi lại hạ độc Căn Yêu trước, tổn thương nguyên khí của nó nên ta mới có thể đầu độc chết nó.”
Mộc Ánh Tuyết bình tĩnh nói:
“Nó nuốt Thanh Long Châu, nguyên khí có thể bổ sung bất cứ lúc nào, ta không giúp được gì.”
Tần Mục an ủi nói:
“Thực ra ta không giỏi về độc đạo. Ta giỏi trị bệnh cứu người. Hơn nữa ta cũng không phải kẻ vô danh, danh tiếng của ta nổi như cồn.”
Mộc Ánh Tuyết bị đả kích nặng nề, không giỏi mà còn đánh bại được nàng ta?
“Ngươi đừng an ủi ta nữa thì hơn!”
Mộc Ánh Tuyết lạnh lùng nói:
“Ngươi thắng rồi, chuẩn bị xử lý ta thế nào?”
Tần Mục sầu não, lắc đầu:
“Xử lý ngươi làm gì? Ngươi và ta đấu độc, hơn nữa tiêu diệt được cường địch Căn Yêu, ta cũng rất vui. Mọi người đều là đồng đạo, giao lưu kiến thức là việc trong phận sự!”
Mộc Ánh Tuyết mở tròn đôi mắt đen nhánh nhìn hắn, đột nhiên kiễng chân thơm nhẹ lên môi hắn, sau đó nhét một túi vải nhỏ vào tay hắn, lập tức bước đi, cười giòn tan nói:
“Ta đầu độc ngươi rồi, độc tương tư! Nếu ngươi tới Tây Thổ, nhớ tìm ta, đừng đi vào bằng cửa chính nhà ta mà hãy trèo vào qua cửa sổ!”
Tần Mục sững sờ, chỉ cảm thấy môi cô gái này ướt át, mềm mại, thơm thơm, đầu mình hơi trống rỗng.
Nhưng đây không phải trúng độc.
Tần Mục là thần y thiếu niên của Duyên Khang quốc nên rất hiểu về cơ thể mình. Thiếu niên vẫn rất bình tĩnh phân tích:
“Đây là triệu chứng đại não thiếu máu, ta bị nàng ta thơm một cái, tim ngừng đập một nhịp, đại não tạm thời không có máu lưu thông, vì thế đầu óc trống rỗng.”
Mộc Ánh Tuyết đi thẳng tới chỗ Long Kỳ Lân, Hùng Tích Vũ, Tần Mục giật mình, vội vàng đuổi theo.
Viên Thanh Long Châu cũng rơi ra khởi người Căn Yêu khi cây đổ, rơi xuống giữa đám đông, Nãi Quỳ Chân Thiên Cung Hùng Tích Vũ đang có gắng giãy giụa, cong người nhích về phía Thanh Long Châu.
Hai con dơi trắng cũng bò về phía Thanh Long Châu, độc trên người họ là do Mộc Ánh Tuyết hạ độc, hiện độc tính đã dần dần tự giải, khiến họ có thể nhúc nhích.
Bên kia, dược lực của Thất Mê Hương mà đám người Ngọc Bác Xuyên trúng phải cũng dần hóa giải, cũng đang bò về phía Thanh Long Châu, hòng cướp được Thanh Long Châu trước bọn họ.
Long Kỳ Lân bò nhanh nhất, thứ khổng lồ béo ục ịch này vốn rất lười biếng, lửa cháy tới đít mới đi, giờ đây quyết tâm lấy bằng được Thanh Long Châu, nó đang nỗ lực bò lên, vượt qua mọi người.
Sức chịu đựng của nó cực kém, bò được một lát liền thở hồng hộc, tốc độ dần giảm xuống. Hai nhóm người cách Thanh Long Châu mỗi lúc một gần, một cao thủ cảnh giới Thiên Nhân ở gần Thanh Long Châu nhất, thò tay chộp về phía Thanh Long Châu.
Long Kỳ Lân thấy vậy vội vàng há miệng thè lưỡi ra, lưỡi mỗi lúc một dài, l**m về phía Thanh Long Châu, chuẩn bị cuốn được Thanh Long Châu.
Mộc Ánh Tuyết cũng bước tới, Tần Mục chậm hơn một bước, vung tay lên, nguyên khí bay đi, cuộn lấy Thanh Long Châu.
Mộc Ánh Tuyết không ra tay cướp Thanh Long Châu mà xắn tay áo, cuộn đám người Ngọc Bác Xuyên lại đưa lên lưng voi trắng.
Thiếu nữ áo đen dừng chân một lát, người bay đi, đứng trên chiếc vòi đang cong lên của voi trắng, vẫy tay với Tần Mục:
“Gia chủ Ngọc gia có ơn với ta, vì thế ta dẫn bọn họ đi! Ta sẽ rất nhớ ngươi đấy, chàng trai trẻ, sớm tới Tây Thổ nhé…”
Tần Mục mơ hồ, vẫy tay chào nàng ta, trong lòng dấy lên cảm xúc khác lạ.
Túi vải Mộc Ánh Tuyết nhét vào tay hắn không to, giống như một chiếc túi thơm nhưng là màu đen, bên trên dùng chỉ vàng thêu uyên ương bên hoa sen.
Hắn mở túi thơm ra, bên trong là một nắm đậu đỏ đỏ rực, giống như những trái táo đỏ đã chín nhưng nhỏ hơn rất nhiều.
“Nước Nam sinh đậu đỏ, xuân về nở cành xinh!”
Hùng Tích Vũ lảo đảo đứng dậy, nhìn đậu đỏ trong tay hắn, khẽ ngâm:
“Chàng ơi hái nhiều nhé, nhớ nhau tha thiết tình! Tần giáo chủ, độc sư đang mời ngươi tẩu hôn đấy!”
Tần Mục ngửi nắm đậu đỏ, lắc đầu nói: