Thanh U sơn nhân đánh giá kiếm pháp của Tần Mục cực cao, kiếm pháp xưng hùng thiên hạ, thực sự không phải học được mấy chiêu kiếm pháp cao thâm liền có thể xưng hùng thiên hạ, cần phải lý giải kiếm lý tới cảnh giới cực cao, từ thuật tới pháp, tự nghĩ ra kiếm pháp.
Tiêu chuẩn của Tần Mục hiện tại đã vượt qua kiếm thuật, đã đạt tới cấp bậc kiếm pháp, cho dù hắn nói kiếm pháp mình sáng tạo ra có sơ hở chồng chất, nhưng có thể nhìn ra những sơ hở này đều là người bước nửa chân vào kiếm đạo hoặc đã là cao nhân kiếm đạo.
Trong thiên hạ, người như thế hiếm như lông Phượng sừng Lân, có thể đếm hết trong một bàn tay.
Tần Mục còn trẻ như thế đã bước vào cấp độ kiếm pháp, cho dù kiếm pháp này trong mắt hắn có sơ hở chồng chất, với tầm mắt của người chưa bước vào cấp độ này lại là kiệt tác có một không hai.
Có đệ tử như thế, trưởng thôn còn không hài lòng, nói kiếm pháp như cái sàng, toàn thân đều là lỗ thủng, chết cũng không biết chết như thế nào.
Yêu cầu quá cao.
Hơn nữa Tần Mục lại thừa nhận, cũng không có bất mãn và tự mãn, trình độ khiêm tốn này còn thành ý hơn sau khi đánh bại Long Du.
Thanh U sơn nhân lắc đầu:
- Đôi sư đồ các ngươi thật hiếm thấy.
Trong mắt hắn b*n r* hào quang, trầm giọng nói:
- Tần Nhân Hoàng, vượt qua ba đệ tử Tiểu Ngọc Kinh của ta cũng không thể nói tài năng của ngươi cao minh hơn bao nhiêu, kỳ thật thực lực của ngươi chỉ cao minh hơn đám người Long Du một chút mà thôi. Tam Nguyên điện và Ngũ Khí điện mới thật sự là khảo nghiệm!
Hắn vừa nói ra lời này, Long Du, Mộ Thanh Đại đều lộ ra vẻ xấu hổ, cho rằng Thanh U sơn nhân đang gia tăng thể diện cho bọn họ, Vương Mộc Nhiên lại như có điều suy nghĩ.
- Nhãn lực của Thanh U Tiên thật bất phàm.
Tần Mục gật đầu:
- Thực lực của ta thật sự chỉ cao hơn bọn họ một chút mà thôi.
Hắn nói lời này không phải khiêm tốn, hắn thật sự cầu thị.
Cùng là cảnh giới Lục Hợp, tu vi thực lực đến cấp độ của bọn họ, cao minh hơn một hai phần là có thể dùng một hai chiêu đánh bại đối thủ.
Cao hơn một hai phần, tầm mắt kiến thức sẽ khác nhau!
Thực lực đến cấp độ của bọn họ, muốn tiếp tục tăng lên, cần thập phần cố gắng mới có thể có tiến bộ, hơn nữa còn rất khó tăng lên.
Rất khó có được ưu thế một hai phần.
Nếu như Tần Mục không bước vào cấp độ pháp, hắn muốn đánh bại ba người Long Du, Mộ Thanh Đại cũng không phải chuyện một hai chiêu.
- Mộc Nhiên, các ngươi lui ra đi. Tần Nhân Hoàng đi theo ta, ta dẫn ngươi đi Tam Nguyên điện.
Thanh U sơn nhân đi xuống núi.
Ba người Vương Mộc Nhiên lộ ra vẻ hâm mộ, Long Du thấp giọng nói:
- Khi nào ta có thể tiến vào Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện...
Trưởng thôn vội vàng nói:
- Đa tạ Thanh U đạo hữu!
Thanh U sơn nhân lắc đầu, nói:
- Nhân Hoàng có tư cách tiến vào Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện.
Tần Mục đuổi kịp hắn, trong nội tâm buồn bực:
- Nghe ý trong lời của bọn họ, Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện không phải khảo nghiệm, nó giống như một hồi kỳ ngộ lớn lao. Ngay cả trưởng thôn cũng đa tạ Thanh U Tiên hai lần, có thể làm cho trưởng thôn cũng cảm ơn, khẳng định không phải chuyện đùa. Chẳng phải Hư Sinh Hoa lúc đó cũng tiến vàoTam Nguyên điện Ngũ Khí điện sao? Hắn dùng thời gian mười ngày thông qua Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện, cũng không có nghe trưởng thôn nói cảm ơn gì đó…
Hắn vẫn cảm thấy Tam Nguyên điện và Ngũ Khí điện là do tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh tự mình ra tay, là khảo nghiệm nhắm vào hắn, hiện tại, hắn không dám khẳng định.
Trưởng thôn cười nói:
- Nếu Tam Nguyên điện Ngũ Khí điện đều cho phép Mục nhi đi vào, tại sao không nhất cổ tác khí, mở cả Lục Hợp điện?
Thanh U sơn nhân cười lạnh nói:
- Đạo huynh được một tấc lại muốn tiến một thước!
Trưởng thôn cười lạnh nói:
- Ngươi cho phép Thượng Thương tới Hư Sinh Hoa tiến vào Tam Nguyên điện và Ngũ Khí điện, Nhân Hoàng còn không bằng Hư Sinh Hoa?
Thanh U sơn nhân lắc đầu:
- Thượng Thương cực kỳ cường đại, cũng không kém Nhân Hoàng chút nào, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều. Ta cần xử lý công bằng, nếu không sẽ có người mượn cớ.
Trưởng thôn khích tướng nói:
- Đệ nhất thánh địa, không ngoài như vậy, còn không phải lo lắng bị Thượng Thương làm khó dễ?
Thanh U sơn nhân lạnh nhạt nói:
- Ngươi không có khả năng khích tướng ta. Tiểu Ngọc Kinh được gọi là đệ nhất thánh địa, đó là người ngoài cưỡng ép gọi chúng ta như vậy, chúng ta chưa bao giờ có ý niệm này trong đầu. Đạo huynh, tâm tư của ngươi không nên thả vào việc này.
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đi vào một tiên đảo, leo lên tiên sơn, Tam Nguyên điện xuất hiện trước mặt. Bên ngoài Tam Nguyên điện có ba lão tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh chờ đợi đã lâu, ba người này còn già hơn cả trưởng thôn, Đạo Chủ, hốc mắt lõm sâu, đôi mắt rất tròn và nhỏ, tóc trắng và lông mày dài chạm đất, cho dù đứng tại chỗ cũng có dáng người thấp bé.
Ba lão tiên nhân này có chiều cao không kém gì Hùng Kỳ Nhi.
- Ba vị sư huynh, làm phiền các ngươi.
Thanh U sơn nhân chào hỏi.
Ba lão tiên nhân hoàn lễ, nói:
- Nhân Hoàng tới chơi, tự nhiên phải ân cần chiêu đãi một phen.
Ánh mắt trưởng thôn lóe sáng, nói:
- Tiểu Ngọc Kinh Tam Nguyên? Các ngươi còn sống? Tuổi của các ngươi còn lớn hơn ta đấy.
Ba vị lão tiên nhân nhìn hắn, trong đó có một bà lão miệng không còn răng, bà ta bĩu môi nói:
- Đại khái là Thổ Bá đã quên chúng ta, cho nên vẫn không tới lấy mạng chúng ta.
Trưởng thôn kinh nghi bất định.
Ba lão tiên nhân này kéo lông mi dài và tóc bạc đi vào trong điện, nói:
- Mời Nhân Hoàng đi theo chúng ta.
Tần Mục đuổi kịp bọn họ, hắn sợ giẫm lên tóc và lông mi của bọn họ, nhưng cũng may việc này không xảy ra. Lông mi và tóc của bọn họ như vật sống, có thể tự động tránh bước chân của hắn.