Hắn không dám khẳng định, bên trong Thái Học viện c*̃ng có mấy sĩ tử Yêu tộc, so sánh với môn phái khác, Thái Học viện chiêu thu đệ tử không bám theo bất cứ khuôn mẫu nào, chỉ cần thông qua khảo nghiệm của Thái Học viện là có thể thành sĩ tử.
Cho nên bên trong Thái Học viện có rất nhiều nữ tử, chiếm khoảng phân nửa. Sau khi những nữ tử này tốt nghiệp Thái Học viện cũng có thể đi làm quan ở các nơi, c*̃ng có rất nhiều nữ tử tiến vào trong quân làm tướng quân.
Nhưng nhìn thư tịch sau lưng nữ hài đáng yêu, thư tịch được sắp xếp chỉnh tề, không hề loạn chút nào, đây chính là tác phong từ xưa tới nay của Hồ Linh Nhi.
Nhưng Hồ Linh Nhi không biết chữ, không có khả năng đi tới nơi nào cũng mang theo một chồng sách, đây không phải phong cách của tiểu yêu hồ.
Tiểu nha đầu không nhìn thấy hắn, sau khi tách ra khỏi đám sĩ tử, nàng không đi tới Thần Thông cư, ngược lại đi xuống núi. Tần Mục chờ bên ngoài Trận Nguyên điện một lát, bên trong không có người đi ra.
- Dục Tú nói Linh nhi đang nghe giảng tại Trận Nguyên điện, bên trong Trận Nguyên điện không có nàng, như vậy tiểu nha đầu vừa rồi là nàng. Nàng hoá hình?
Tần Mục giật mình:
- Đại Khư Yêu Linh đại vương thật đáng chết, Linh nhi còn nhỏ như vậy, hắn đã muốn bắt nàng làm áp trại phu nhân.
Hắn đi xuống chân núi, trong lòng không hiểu:
- Nếu như là Linh nhi, nàng không về Thần Thông cư, nàng đi nơi nào?
Hắn lặng lẽ theo sau, chỉ thấy tiểu nha đầu mọc ba cái đuôi một đường nhảy nhảy nhót nhót đi xuống núi, đột nhiên ai nha một tiếng nằm rạp trên mặt đất, sau đó tay chân cùng lúc bò về phía trước hai bước, ba cái đuôi lắc lắc, lúc này mới đứng lên, đi thử hai bước, lại ai da một tiếng ngã nhào xuống đất.
Tần Mục dở khóc dở cười, lại thấy tiểu nha đầu kia nhìn bốn phía, nhìn thấy bốn phía không người, lúc này dùng hai tay hai chân đi về phía trước, điểm mũi chân, tay nhỏ chân nhỏ hầu như không chạm đất, vẫn nhảy nhảy nhót nhót trên đường, ba cái đuôi lúc ẩn lúc hiện, dáng vẻ kiêu ngạo đắc ý.
Nàng hóa hình không lâu, không thích ứng khi dùng hai chân đi đường, bởi vậy đi đường giống như người thường một lúc sẽ ngã.
Nàng vừa hóa hình đã giống tiểu nữ hài, khi dùng tay chân lại nhanh hơn dùng hai chân đi đường.
Hồ Linh Nhi đi ra khỏi Thái Học viện, lại đi vào trong thành, chẳng qua bên ngoài nhiều người, nàng lại đứng lên, nhảy nhảy nhót nhót, ba cái đuôi lắc lắc sau lưng, duy trì thân thể cân bằng.
Phù phù.
Tần Mục lại nhìn thấy tiểu nha đầu ngã xuống đất, chỉ có ba cái đuôi dựng thẳng lên, cái đuôi co giật sau đó rủ xuống.
- Làm người chơi không vui...
Tiểu nha đầu bĩu môi thì thầm đứng dậy, vụng trộm vòng qua một gốc cây già, trên cây có một con tiểu hồ ly lông trắng như tuyết, nó như làn khói bay về phía trước, kéo ba cái đuôi thật dài tiến lên.
Lần này tốc độ của nàng nhanh hơn trước rất nhiều, cũng không lâu lắm liền đi vào Kỳ Trân viên trong kinh thành, trên đường lại mua một ít thịt rượu gói kỹ, rồi mua thêm hoa quả.
Kỳ Trân viên là chợ đồ cũ, bán đồ cổ, bán văn vật, cũng có bán ra một ít kỳ trân dị bảo, có bán linh binh, cũng có tài tử nghèo túng tới nơi này bán tranh chữ cổ tịch.
- Linh nhi đến nơi đây, chẳng lẽ nàng tới bán sách?
Tần Mục buồn bực, lại thấy Hồ Linh Nhi đi tới Kỳ Trân viên lại biến thành tiểu nha đầu ba cái đuôi, thận trọng xuyên qua người đi đường, sử dụng pháp thuật nâng sách đi vào sâu trong hẻm nhỏ.
Đến phố tranh chữ, tiểu nha đầu thở phào nhẹ nhõm, quan sát xung quanh, đột nhiên ánh mắt sáng lên, chạy tới một sạp hàng.
Phía sau sạp hàng vỉa hè là lão thư sinh nghèo túng, miệng đầy râu mép, ngồi xổm trong góc, hai tay cầm lấy tay áo, cúi đầu không nói một lời, lộ ra hai lỗ tai làm bằng sắt màu bạc.
Phía sau hắn là mấy bức tranh chữ, trên quầy hàng trước mặt bày mấy quyển trục, bốn góc sạp hàng dùng đá đè lên, tránh bị gió thổi bay.
- Điếc gia gia, bán được mấy bức tranh chữ?
Hồ Linh Nhi đi tới quầy hàng, nàng thả rượu đồ ăn và hoa quả xuống, hỏi thăm lão giả kia.
Người điếc vội vàng ăn cơm, cũng không ngẩng đầu lên nói:
- Không có kẻ biết hàng. Ngươi tới thật đúng lúc, ta sắp chết đói rồi.
- Có lẽ Điếc gia gia nên đi tới trước phủ quốc sư bán tranh, Duyên Khang quốc sư khẳng định nguyện ý dùng giá tiền lớn mua lại.
Hồ Linh Nhi nói đến đây, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, thất vọng nói:
- Duyên Khang quốc sư c*̃ng không có tiền. Phu nhân hắn sinh con, thêm một đứa con trai, lại lệnh Phúc lão đưa thiệp mời tới cho công tử, công tử không ở nhà, là ta đi. Duyên Khang quốc sư c*̃ng không ở nhà, làm tiệc mừng rất đạm bạc, thanh thang quả thủy (1). Hai mẹ con đói đến mức xanh xao, nói là quốc sư đánh trận, quốc khố c*̃ng không có bao nhiêu tiền, ngay sau đó quốc sư mang tiền để dành của bản thân góp vào. Ta nhất thời nhẹ dạ mang đại hồng bao cho phu nhân, phu nhân liền quấn lấy ta nói cho nhi tử nhận công tử làm dưỡng phụ... Về sau hoàng đế nghe tin, trong cung bớt ăn bớt mặc tiết kiệm được một chút tiền, lúc này mẫu tử bọn họ mới no bụng.
Người điếc nói:
- Quân tử dù nghèo khổ vẫn vững chắc, tiểu nhân cùng đường thì buông thả. Duyên Khang quốc sư thật là tri âm của ta.
Hồ Linh Nhi bĩu môi.
Người điếc lấy giấy ra, nói:
- Ta dùng nét viết chữ, ngươi viết phỏng theo là được.
Tiểu nha đầu trải giấy trên mặt đất, ý định nâng bút l**m mực, người điếc vội vàng nói:
- Đừng dùng mực nước, dùng bút dọc theo nét, như vậy có thể dùng nhiều lần. Ngươi giao mấy quyển sách kia cho ta xem, một lúc nữa ta sẽ giảng cho ngươi nghe.
Hồ Linh Nhi ngồi quỳ chân trên mặt đất, viết phỏng theo văn tự của người điếc, rất là nghiêm túc.
- Mua tranh.
Hồ Linh Nhi nghe được giọng nói này, nàng vừa mừng vừa sợ, vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một thiếu niên đứng trước gian hàng!
- Công tử!
Tiểu nha đầu tung người nhảy lên, nàng nhào vào ngực Tần Mục, Tần Mục vừa muốn ôm nàng, tiểu nữ hài lại biến thành bạch hồ, từ trong ngực chui ra ngoài và quấn lấy cổ hắn.