Tần Mục xòe bàn tay ra, nhẹ nhàng chạm đến, hoàn toàn không tìm được vết tích từng tồn tại của thế giới kia.
Trưởng thôn chần chờ một lát, vẫn là nói hết cho hắn những gì mình biết bên trong thế giới người chết, Tần Mục trợn mắt lên, trưởng thôn lại còn trải qua một khoảng thời gian thần kỳ này?
"Thế giới người chết có Diêm Vương, hẳn cũng không phải là thế giới Thiên Ma, mà là trước bóng tối để lại, là một phần trước khi bóng tối giáng lâm Đại Khư."
Trưởng thôn phân tích nói: "Diêm Vương của thế giới người chết hẳn c*̃ng là một loại Thần chức, giống như Thái Dương thủ, Nguyệt Lượng thủ vậy. Chỉ là Vô Ưu Hương không ở nơi đó, còn đến cùng ở nơi nào thì ta c*̃ng không thể hỏi ra. Sở dĩ ngọc bội của con bị dẫn dắt bay đến thế giới người chết, phỏng chừng là bởi vì Nguyệt Lượng thuyền và ngọc bội của con giống nhau, đều có xuất xứ từ Vô Ưu Hương."
Ông thở dài: "Thế giới của Đại Khư thực sự quá to lớn, trước kia ở lại đây, ta chưa từng nghĩ tới nơi này lại sẽ có nhiều tầng thế giới như vậy. Ở nơi này, ít nhất có ba tầng thế giới!"
Tần Mục gật đầu, ban ngày là của Đại Khư, đến buổi tối là của Ám giới cùng với thế giới người chết bên trong Ám giới, một đêm này, bọn họ nhìn thấy ba tầng thế giới của Đại Khư, loại chuyện kỳ diệu đã trải qua này không thể nói rõ cùng người ngoài, bởi vì nói ra c*̃ng không có bao nhiêu người sẽ tin tưởng.
Bọn họ chạy về, ngang qua thôn nhỏ bên bờ sông gặp phải Âm sai tối hôm qua, Tần Mục dừng bước, nhìn về thôn nhỏ kia, chỉ thấy nơi đó rách nát không thể tả, mạng nhện khắp nơi, hiển nhiên là rất lâu rồi không có người ở.
Tuy nhiên tối hôm qua bọn họ nhìn thấy lại không phải như vậy, tối hôm qua nơi này có một ông lão, đang chong đèn lồng dán thuyền giấy. Đây là chỗ thần kỳ, lạ lùng của Đại Khư, làm người khó hiểu.
"Thế giới người chết và Âm sai, giữa bọn họ có quan hệ gì hay không?" Tần Mục hỏi.
Trưởng thôn lắc đầu nói: "Ta cũng không biết. Tuy nhiên theo ta thấy thì Âm sai cũng không thuộc về thế giới người chết, Diêm Vương của thế giới người chết hẳn chỉ là Diêm Vương của Đại Khư, mà Âm sai và những thôn trang như vậy ta còn gặp được ở bên ngoài. Bọn họ là Thần của cõi âm... "
Tần Mục gãi gãi đầu, cõi âm? Thế giới người chết? Diêm Vương? Âm sai? Quá phức tạp, cứ nghĩ mãi tới chuyện này thì đầu sẽ nổ tung.
"Vô Ưu Hương còn thần bí hơn cả thế giới người chết này, trong thời gian ngắn không thể tìm được vị trí bí ẩn này."
Trưởng thôn nói: "Mục nhi, con muốn tìm ra thân thế của mình, chỉ sợ phải đợi thêm một thời gian nữa. Con yên tâm, chỉ cần Vô Ưu Hương ở bên trong Đại Khư, liền nhất định có thể tìm được."
Tần Mục gật đầu, nói: "Chờ con trở nên mạnh mẽ, chính con có thể đi tìm kiếm thân thế của con. Trưởng thôn, con... "
Hắn chần chờ một chút, trưởng thôn cũng hiểu được tâm ý của hắn, mỉm cười nói: "Con muốn rời Tàn Lão thôn, rời Đại Khư ra bên ngoài rèn luyện?"
Tần Mục gật gật đầu, trong lòng lo sợ bất an.
"Ma giáo tổ sư truyền tin tới đây, một phong thư giao cho con, một phong thư giao cho Tư bà bà, ta c*̃ng coi qua. Hắn còn có bảy năm dương thọ, về tình về lý, con đều nên đi Duyên Khang quốc gặp hắn một lần."
Trưởng thôn chầm chậm nói: "Chim non đều phải có một ngày rời tổ, ra bên ngoài kiến thức thế giới rộng lớn hơn. Trước khi tiến vào bóng tối, ta cùng mấy người dược sư, bà bà đã thương nghị qua việc này, bọn họ c*̃ng đều đồng ý."
Ánh mắt Tần Mục sáng lên, trưởng thôn tiếp tục nói: "Bọn họ nói, chỉ cần con thông qua thử thách của bọn họ, liền có thể rời thôn ra bên ngoài lang bạt rèn luyện."
Tần Mục cụt hứng, nói đến nói đi, vẫn là cần vượt qua thử thách mới có thể rời thôn.
Trưởng thôn cười nói: "Mà ta, là tầng thử thách thứ chín của con. Mục nhi, con thông qua chín lần thử thách này là sẽ trưởng thành, là có thể tự do bay lượn."
Sắc mặt của Tần Mục càng đen hơn, tám cửa ải của mấy người Mã gia đã rất khó, cửa ải trưởng thôn này càng làm cho hắn cảm thấy giống như vách núi dựng đứng, không cách nào vượt qua. Hắn phải làm sao để vượt qua chín cửa ải khó này?
Đột nhiên, Tần Mục cảm giác được giữa chân mày từng luồng từng luồng nước ấm vọt tới, tràn vào toàn thân, hồn phách cả người hoàn toàn thoải mái, nguyên khí c*̃ng tự bừng bừng vận chuyển, không khỏi kinh ngạc ồ lên một tiếng.
Biểu hiện của trưởng thôn khẽ nhúc nhích, cảm giác được nguyên khí của thiếu niên bên người này dồi dào lên, mang đến cho ông một cảm giác phảng phất mi tâm của thiếu niên này cất giấu một vầng mặt trời nhỏ!
"Mục nhi, Linh Thai của con thức tỉnh rồi?" Trưởng thôn hỏi.
Tần Mục nói: "Thức tỉnh rồi. Linh Thai của con, thật giống như không khác gì trước đây... Chỉ là nguyên khí có chút không giống lắm."
Trưởng thôn c*̃ng biết rất ít về Bá thể mà ông sáng tạo ra, c*̃ng là thương mà không giúp được gì cho nan đề của hắn, an ủi: "Linh Thai thức tỉnh bốn lần, chuyện như vậy ta c*̃ng chưa bao giờ gặp. Chỉ cần là chuyện tốt, liền không cần quá để ở trong lòng. Nguyên khí của con biến hóa theo hướng tốt hay không tốt?"
Tần Mục gật đầu liên tục, thôn cười dài nói: "Vậy thì tốt."
Tàn Lão thôn.
Bóng tối thối lui, mặt trời bay lên, hiện giờ đã là tháng ba mùa xuân, thế nhưng lúc sáng sớm vẫn còn có chút se se lạnh. Tần Mục dậy thật sớm, ở trần, múc một thùng nước lạnh từ cái giếng trong thôn dội ào lên người, để cho mình tỉnh táo một chút.
Nguyên khí của hắn bùng phát, hóa thành Chu Tước nguyên khí, làm nước trên người bốc hơi lên, cũng không lâu lắm liền thần thái sáng láng.
"Mục nhi, múc cho ta một thùng." Đồ tể hai tay chống đất, đi tới.
Tần Mục lại múc lên một thùng nước, xối lên đầu đồ tể.
"Thoải mái!"