Cuối cùng thì tóc của Tần Mục cũng ngừng sinh trưởng, dài đến eo, hắn lấy đai lưng buộc tóc lại, sắc mặt nghiêm nghị, tiến lên, tới trước bếp lò.
Tư bà bà cau mày nói: "Người câm, ở Linh Thai cảnh ngươi có thể luyện hóa hàn thiết tinh anh?"
Người câm gật gật đầu.
Tư bà bà tức giận phun một cái: "b**n th**!"
Mấy người dược sư, người mù cũng dồn dập gật đầu, tràn đầy đồng cảm, luôn mồm nói: "b**n th**! Người câm, ngươi thực sự là b**n th**!"
Người câm dương dương tự đắc, mừng rỡ không ngậm mồm lại được.
Hàn thiết tinh anh lợi hại hơn hàn thiết kim tinh rất nhiều, là tinh anh luyện chế được từ bên trong hàn thiết kim tinh. Hàn thiết kim tinh vẫn còn có thể bị lò lửa luyện hóa, chế tạo binh khí, thế nhưng hơi lạnh của hàn thiết tinh anh thì lại có thể trực tiếp dập tắt lò lửa, rất khó luyện chế!
Người câm ném cho Tần Mục hai khối hàn thiết tinh anh, ý tứ là để hắn luyện hóa hai khối hàn thiết tinh anh này, đánh thành một khối, sau đó chế tạo binh khí!
Nếu như Tần Mục có thể làm đến một bước này thì coi như vượt qua cửa ải này của ông.
Tần Mục vận chuyển nguyên khí, hóa thành Chu Tước nguyên khí, bàn tay nhóm lên ngọn lửa, lấy tay đặt vào trong bếp lò, sau đó một cái tay khác cộc cộc cuốn lấy ống thổi lửa, cố gắng thổi lên ngọn lửa trong lò, nhen lên than đá.
Bất quá, khi tay của hắn rơi vào bên trong bếp lò thì lập tức cảm giác được hàn khí bức người, ngay cả ngọn lửa trên tay hắn c*̃ng suýt dập tắt, Chu Tước nguyên khí đều có xu thế bị đông cứng!
Người câm vênh vang đắc ý, liên tục khoa tay với người điếc, người điếc nói: "Ý của ngươi là chỉ riêng việc nhen lửa trong lò cũng là một thử thách, rất cần kỹ xảo? Điều này quan hệ đến ảo diệu trong việc rèn đúc, chỉ dựa vào sức trâu là nhen lửa không cháy?"
Vẻ mặt người câm tươi cười, đột nhiên chỉ nghe một tiếng phốc, lửa trong lò b*n r*, than đá bị Tần Mục dùng Chu Tước nguyên khí cực kỳ điên cuồng mạnh mẽ nhen lửa, đè xuống hơi lạnh của hàn thiết tinh anh.
Người điếc nhìn về phía người câm, đồng tình nói: "Người câm, dựa vào man lực đốt không cháy, chỉ có thể nói rõ tu vi Linh Thai cảnh của ngươi còn chưa đến nơi đến chốn. Người ta có chính là man lực dồi dào, chính là có thể đốt lửa, không cần kỹ xảo."
Người câm khoa tay phẫn nộ, người điếc cười nói: "Giảo hoạt. Lò lửa bằng than đá không thể luyện được hàn thiết, nguyên lai ngươi còn ẩn giấu thủ đoạn ở đây."
Tần Mục đốt xong lò lửa, lập tức phát động nguyên khí, thúc giục lò lửa đến mức tận cùng, tuy nhiên hàn thiết tinh anh kia vẫn không thay đổi, thậm chí không cách nào đốt cho hàn thiết trở nên hồng.
Tần Mục cau mày, đột nhiên hai tay thò vào trong lò, nắm hai khối hàn thiết lên, khống chế Bá thể Tam đan công, Linh Thai c*̃ng tự điên cuồng lên, nguyên khí bên ngoài Linh Thai tựa như một cái lò lửa lớn, thúc giục Chu Tước nguyên khí đến mức tận cùng!
Hàn thiết tinh anh trong tay hắn dần dần trở nên đỏ đậm, cũng không lâu lắm, chợt bắt đầu có nước thép nhỏ xuống.
Tần Mục nhỏ nước thép hòa tan vào trong máng trượt, tốc độ nóng chảy của hai khối hàn thiết càng lúc càng nhanh, cũng không lâu lắm, toàn bộ hàn thiết hóa lỏng, nước thép trộn cùng nhau.
Người điếc nhìn người câm đang nghẹn họng trừng mắt một chút rồi nói: "Ngươi muốn thử thách hắn cái gì thế?"
Người câm cụt hứng, bản ý của ông là thử thách bản lĩnh rèn đúc của Tần Mục.
Luyện hóa hàn thiết tinh anh,trước tiên cần nhen lửa bếp lò, thế nhưng nhiệt độ của lò lửa cũng không thể nung chảy hàn thiết tinh anh, tuy nhiên tu vi tinh thuần mà nói thì có thể dùng Chu Tước nguyên khí nung mềm hàn thiết tinh anh.
Trong suy nghĩ của ông, Tần Mục nung mềm hai khối hàn thiết, sau đó lấy chùy gõ nhiều lần, luyện hai khối hàn thiết hòa vào nhau, sau đó mới bách luyện thành binh, không nghĩ tới tu vi nguyên khí của Tần Mục thực sự hùng hồn đến kỳ cục, trực tiếp dùng nguyên khí nung chảy hai khối hàn thiết rồi!
Mục đích của ông là thử thách kỹ xảo, mà Tần Mục lại dùng man lực trực tiếp vượt trên kỹ xảo, cũng làm được tương tự, hơn nữa đơn giản hơn, khiến người câm không còn lời nào để nói.
Tiếng đánh thép keeng keeng truyền đến, Tần Mục vung chuỳ sắt lớn, đánh cho tia lửa tung toé, mỗi một chùy đều vận dụng tới nguyên khí hùng hồn, đồng thời dùng Chu Tước nguyên khí làm mềm dần, sau đó dùng Huyền Vũ nguyên khí làm lạnh, rèn đi rèn lại.
Hắn rèn luyện không biết bao nhiêu lần, dần dần, một cái dao mổ lợn thành hình.
Người câm kiểm tra một phen, uể oải gật đầu, Tần Mục thông qua cửa ải này.
Tần Mục rèn tốt dao mổ lợn, thử một chút độ sắc bén, rất là thoả mãn. Hiện tại hắn cuối cùng cũng có thể tự mình chế tạo vũ khí.
Người mù cười nói: "Mục nhi, trước tiên đừng thử đao, còn có cửa ải của ta chưa vượt qua đây. Lần này, ta và con tỷ thí ngâm thơ."
Sắc mặt Tần Mục trắng bệch, lúng túng nói: "Gia gia mù, con chắc chắn không sánh bằng người... "
Người điếc rút cái phốc hai tai sắt của mình ra, biểu thị không nghe. Mấy người Tư bà bà cũng ghét ra mặt, dồn dập nói: "Người mù, đổi cái khác!"
Người mù vò đầu, không thể chối từ ý kiến của mọi người, nói: "Như vậy chúng ta liền tỷ thí thương pháp. Tụ khí làm thương!"