13
Tôi tát cho hắn một cái:
“Anh nghĩ tôi thiếu đàn ông đến mức phải lấy đồ cũ hả? Anh là trai đã qua một đời vợ, còn mơ cưới tôi à?! Mơ đi!”
“Còn nữa, ai nói tôi tiêu tiền trong 'thanh toán thân mật' đó?”
“Thẳng thắn luôn nhé — hôm đó tôi dùng chính điện thoại của anh để mở chức năng đó! Suốt nửa năm trời anh trả tiền mà không phát hiện à?”
Mặt Đinh Nhất Hải tái mét.
Vội móc điện thoại kiểm tra.
Kết quả: đúng là đã liên kết với mẹ anh ta.
Mẹ Đinh lập tức giật lấy điện thoại, nghiến răng mắng:
“Hóa ra là mày! Nửa năm tiêu hơn 50 ngàn?! Còn cái gì ‘dịch vụ spa chân’ mấy trăm tệ là sao?!”
“Mẹ đã bảo bao nhiêu lần, mấy chỗ đó toàn gái không sạch sẽ!
Muốn giải tỏa thì kiếm con gái nhà lành mà ăn nằm ấy!”
Mọi người xung quanh đều lộ vẻ khinh bỉ:
“Hóa ra con trai nó tiêu, vậy mà còn đi kiếm chuyện với bạn gái cũ.”
“Tôi cũng chưa thấy ai keo kiệt đến mức lấy thanh toán thân mật ra làm sính lễ.”
“Chụp lại mặt hắn đi, mai đem ra góc mai mối dán cảnh báo cho bà con!”
Mọi người xung quanh thi nhau bàn tán.
Đúng lúc ấy, ba mẹ tôi đi chợ về, thấy cảnh tượng trước cửa liền xách ngay con cá thu đông lạnh đét vào mặt bà Đinh, đuổi người thẳng tay:
“Cút! Lần sau còn dám đến làm phiền con gái tôi, tôi liều cả mạng cũng phải kéo nhà bà xuống địa ngục!”
Mẹ Đinh sợ tái mặt, kéo con trai bỏ chạy.
Đội rước dâu thuê cũng tiu nghỉu lặng lẽ rút lui.
Chưa đầy ba ngày, mọi góc tường ở khu mai mối trong thành phố đều dán đầy "chiến tích nhà họ Đinh":
– Dùng thanh toán thân mật thay cho sính lễ.
– Đổ oan con dâu ăn cắp dây chuyền vàng.
Kể từ đó, chẳng còn mối lái nào dám giới thiệu vợ cho Đinh Nhất Hải nữa.
Vậy mà vài hôm sau, tôi lại nhận được cuộc gọi từ hắn ta.
Giọng điên cuồng đòi vay tiền.
Tôi không đồng ý, chỉ tò mò hỏi:
“Anh vay tiền làm gì?”
Đinh Nhất Hải gào lên:
“Còn không phải vì đám người trong khu cô! Treo hình tôi ở chỗ mai mối, lại còn đưa ảnh lên mạng, làm mấy chủ nợ biết tôi ở đâu rồi kéo đến tận nhà đòi tiền!”
“Chủ nợ? Anh nợ ai?”
Trong ấn tượng của tôi, hắn chưa từng tiêu xài hoang phí, thậm chí không dùng cả thẻ tín dụng.
Đinh Nhất Hải khóc như mưa:
“Còn không phải tại con khốn Tiểu Tú đó sao! Nó lấy sạch tiền trong nhà rồi bỏ trốn! Tôi định đem ít tiền đi sòng bạc kiếm lại, ai ngờ thua luôn cả tiền xe về.”
“Sau đó tôi phát hiện quẹt thẻ không bị trừ tiền, tưởng mình là thiên tài được trời chọn, có hệ thống đại gia, thế là xài tới tấp mấy chục ngàn… Không ngờ lại đang dùng thanh toán thân mật liên kết với mẹ tôi!”
Tôi im lặng.
Nhưng nghĩ lại — nếu ngày đó mẹ hắn không làm cái trò “thử lòng con dâu” trước mặt bao người, có lẽ Tiểu Tú cũng không ra tay tàn nhẫn như vậy.
Chút xíu thương hại vừa lóe lên trong lòng, lập tức bị tôi dập tắt.
“Giờ anh nợ bao nhiêu?”
“Năm trăm ngàn!”
Tôi lập tức cúp máy, kéo hắn vào danh sách chặn.
Cho con bạc vay tiền thì khác nào ném bánh bao cho chó — ít ra chó còn biết vẫy đuôi!
14
Từ đó trở đi, tôi tập trung vào công việc, không hề tò mò bất cứ tin tức nào về nhà họ Đinh.
Nhưng sau chia tay, vận may cứ đeo bám lấy tôi.
Vừa tan làm về, mẹ tôi vui mừng thông báo:
“Khu chung cư cũ được thông báo giải tỏa rồi! Cả nhà mình được chia ba căn hộ!”