Năm tôi tốt nghiệp cao học, tôi đăng ký kết hôn với thầy hướng dẫn của mình – Vương Lâm Thăng, người hơn tôi ba mươi tuổi.
Sau khi cưới, ông ấy chăm sóc tôi như chăm con gái.
Nhờ có sự hỗ trợ của ông ấy, chưa đến ba năm, tôi đã được thăng chức thành giáo sư.
Người thân, bạn bè đều nói tôi có số hưởng.
“Nếu không phải lấy viện trưởng Vương, thì một cô gái xuất thân từ vùng núi nghèo như cô làm sao có thể trở thành giáo sư ở cái tuổi này?”
Nhưng không ai ngờ được rằng—
Vào đêm kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới, tôi đã chém Vương Lâm Thăng thành từng mảnh.
Tôi bỏ bộ phận sinh dục của ông ta vào đĩa thức ăn của con chó cưng trong nhà.
Rồi gọi điện báo cảnh sát.
1
Trong lúc chờ cảnh sát đến, tôi tắt máy hát, cẩn thận cho đĩa nhạc vào hộp.
Giọng hát của Céline Dion đã vang lên suốt cả đêm cuối cùng cũng im lặng.
Trên vỏ hộp đĩa có chữ ký tay của chính Céline Dion.
Đó là món quà mà Vương Lâm Thăng nhờ bạn bè ở nước ngoài mang về.
Ông ấy biết tôi là fan hâm mộ của Céline.
Tiếng nhai rau ráu vang lên trong tai – là tiếng chó đang ăn.
Tôi vừa nghe tiếng đó, vừa ngồi ăn những món ăn nguội lạnh trên bàn.
Đó là mấy món Vương Lâm Thăng nấu, toàn là món tôi thích.
Một chiếc hộp nhỏ đặt bên góc bàn.
Bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương đắt tiền.
Đó là quà kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới ông ấy tặng tôi.
“Thanh Tú, hai mươi năm qua em đã vất vả rồi. Cảm ơn em đã chăm sóc anh, chăm sóc gia đình mình.”
Vương Lâm Thăng – khi ấy đã 75 tuổi – dịu dàng nhìn tôi.
Nếp nhăn nơi khóe mắt xếp chồng, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời.
Khi đó, có lẽ ông ấy không thể nào ngờ được—
Chỉ vài tiếng sau, mình sẽ biến thành một đống thịt vụn không lành lặn.
“Bùm bùm bùm!”
Ánh nắng đầu tiên của buổi sớm xuyên qua cửa sổ, chiếu vào phòng.
Tiếng đập cửa dữ dội vang lên.