“Tôi đã nói rồi. Ông ta ngoại tình với sinh viên. Tôi không thể chịu đựng được.”
Anh ta liếc nhìn nữ cảnh sát bên cạnh, như thể vẫn chưa tin vào lời giải thích của tôi.
“Cách trả thù này của cô có phải là quá tàn nhẫn không? Theo điều tra của chúng tôi, cô và nạn nhân vẫn luôn rất tình cảm, hơn nữa ông ta còn là thầy của cô, từng rất quan tâm và chăm sóc cô.”
“Huống hồ, những người quen biết cô đều nói cô là một người dịu dàng, hòa nhã.”
Nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ nguyên lý do đó. Họ cũng chỉ ghi chép lại, không hỏi thêm nữa.
Dù sao thì chuyện tôi ra tay giết chồng đã là sự thật không thể chối cãi.
Còn động cơ thật sự ra sao, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa.
Sau khi hoàn tất ghi chép, hai cảnh sát rời đi.
Còn tôi thì bị chuyển đến trại tạm giam, chờ ngày xét xử.
7
Những ngày trong trại giam trôi qua chậm chạp như một đời người.
Cuối cùng, ngày ấy cũng đến.
Ngày tôi có thể công khai toàn bộ sự thật.
Trước khi bị áp giải lên tòa, tôi cẩn thận chỉnh trang lại vẻ ngoài của mình,
Cố gắng để bản thân trông không quá tiều tụy.
Tại phiên tòa hôm đó, có rất nhiều người đến dự.
Có cả những học trò xuất sắc trước đây của Vương Lâm Thăng—nhiều người trong số họ hiện đang giữ chức vụ quan trọng.
Cũng có những đối tác làm ăn thân thiết với công ty của ông ta.
Không ngoại lệ, ánh mắt họ nhìn tôi tràn đầy căm hận.
Những lãnh đạo cũ, đồng nghiệp cũ ở trường của ông ta cũng ngồi ở hàng ghế dự khán.
Ngoài ra còn có vô số phóng viên truyền thông và người dân quan tâm đến vụ án này.
Sự xuất hiện của tôi lập tức khiến cả khán phòng rối loạn.
Mọi người xôn xao bàn tán.
“Nghe nói cô ta từng là giáo sư đấy! Giờ làm giáo sư dễ thế sao?”
“Nghĩ đến việc cô ta từng đứng lớp dạy học, tôi nổi da gà. Con mình học đại học mà gặp loại giáo viên thế này thì biết trông cậy vào ai?”
“Phải trừng phạt thật nặng! Không xử nghiêm thì làm sao các bậc cha mẹ như chúng tôi yên tâm gửi con đến trường?”
“Chính vì có những người như cô ta, mà cái danh ‘giáo sư’ mới bị bôi nhọ!”
Ống kính của các cơ quan truyền thông đồng loạt hướng về phía tôi.
Có lẽ họ đang cố nhìn xem trên gương mặt tôi liệu có chút gì gọi là hối hận hay sợ hãi không.
Nhưng tôi đã khiến họ thất vọng.
Bởi vì với tất cả những gì mình đã làm, tôi không hối hận, cũng không sợ hãi chút nào.