1
Tôi rất dễ say xe.
Vì vậy khi mẹ đưa ra ý tưởng cho tôi ngồi trong cốp, tôi theo bản năng lắc đầu từ chối:
“Mẹ, bạn bè của em có thể gọi taxi mà…”
Chưa kịp nói hết câu, bàn tay mẹ đã giáng xuống thật mạnh.
“Bốp!” – một cái tát nặng nề trúng ngay vai phải, không hề nương nhẹ.
Bà dường như đã quên hẳn, chỉ mới tuần trước, lúc tôi nấu canh sườn cho bà, em gái vì tham ăn mà làm đổ cả nồi canh sôi lên vai tôi.
Mẹ lại chỉ vội vàng nâng bàn tay đỏ ửng của em, mắt ngập tràn thương xót:
“Ôi trời ơi, lỡ để lại sẹo thì biết làm sao?”
“Minh Diệu, sao con bất cẩn thế này?”
Còn tôi, đau đến toát mồ hôi lạnh, mặt mày trắng bệch, ngã ngồi xuống đất, chỉ đổi lại câu nói hờ hững:
“Con nhìn xem, con làm chị thành ra thế nào rồi.”
“Đi lấy thuốc bôi bỏng mau lên.”
Vết thương cũ chưa khỏi, nay lại thêm đau mới.
Tôi cắn răng chịu đựng thứ cảm giác như kiến gặm từng chút một nơi xương thịt.
Lại nghe thấy giọng mẹ đầy sốt ruột, khó chịu:
“Đại muội, bao giờ con mới biết điều một chút đây?”
“Đây đều là bạn cùng lớp đại học sẽ gắn bó bốn năm của em gái, giờ không tạo quan hệ tốt, sau này nếu bạn bè bắ//t nạ//t thì phải làm sao?”
Tôi ngơ ngác nhìn vào đôi môi đang mấp máy liên hồi của bà, nhưng trong đầu lại dần dần trống rỗng, không nghe lọt thêm gì nữa.
Đến khi quay sang nhìn bố, mới nghe rõ từng chữ ông nói:
“Được rồi, đừng phí thời gian nữa.”
“Đại muội, bố lái nhanh một chút, sẽ không để con phải ở trong cốp quá lâu đâu.”
Bố mẹ kẹp chặt hai tay tôi, ép tôi vào trong cốp.
Tôi hoảng loạn giãy giụa, khàn giọng cầu xin:
“Không được! Mẹ, con thật sự không thể ngồi trong cốp, con say xe sẽ rất khó chịu. Con tự bắt xe cũng được!”
“Rầm!” – mẹ đóng sập nắp cốp lại.
Tiếng bà vọng vào, lúc xa lúc gần:
“Bắt xe gì chứ, tưởng mình là tiểu thư nhà giàu chắc? Nhà có bao nhiêu tiền mà để con tiêu xài phung phí?”
“Chỉ ngồi cốp một tiếng đồng hồ thôi, có đáng gì đâu?”
“Để bạn em gái đi nhờ một chuyến, giúp nó làm quen trước, sau này vào trường mới sẽ không bị bắ//t nạ//t.”
“Minh Diệu nhà ta từ nhỏ được nâng như trứng, hứng như hoa, sao chịu nổi chút ấm ức nào?”
“Còn con thì khác, đến Lục Thành cũng chỉ một tiếng thôi, thiệt thòi một chút thì đã sao?”
Thái độ hời hợt ấy đập thẳng vào tim tôi, như tảng đá nặng nề nghiền nát, khiến tôi đau đến run rẩy cả màng nhĩ.
Phải rồi, chịu ấm ức một tiếng thì đã sao?
Nhưng mẹ ơi, từ bé đến giờ, con phải chịu bao nhiêu ấm ức, đâu chỉ có một tiếng này?
2
Tôi tên là Tống Đại Muội.
Còn em gái tên là Tống Minh Diệu.
Khi đăng ký khai sinh, tôi chỉ là cái tên tiện bút ghi thêm.
Còn tên của em, bố tra cứu cả ngày lẫn đêm trong cuốn từ điển, mong rằng “đường đời dài rộng, sáng sủa”.
Còn tôi – “tên hèn dễ nuôi”.
Lúc mới sinh, bố mẹ đi làm xa, tiện tay gửi tôi cho bà nội chăm sóc.
Suốt bảy năm sống với bà, câu tôi hay hỏi nhất là:
“Mẹ khi nào mới đến đón con?”
Bà luôn dỗ dành:
“Sắp rồi! Bố mẹ đang đi làm kiếm tiền, không có thời gian chăm con.”
“Phải kiếm thật nhiều, sau này mới lo được cho con đi học.”
Tôi ngây ngốc tin tưởng, mong họ quay về đưa mình đi học.
Nhưng hết năm này qua năm khác, họ chẳng bao giờ trở lại.
Đến khi bà mất, không còn ai nuôi tôi nữa.
Bố mẹ mới vội vàng về làm tang lễ, trong tay lại dắt theo một bé gái nhỏ hơn tôi hai tuổi – Tống Minh Diệu.
Nó mặc váy công chúa hồng, đeo kẹp tóc xinh xắn, búi hai bím tóc, cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng bóng.
Có người đẩy tôi tới trước mặt bố mẹ:
“Sao còn ngây ra thế, mau gọi bố mẹ đi nào. Từ nay Đại Muội sẽ theo họ lên thành phố hưởng phúc rồi!”
Tôi ngẩng đầu nhìn hai người mà mình mong đợi suốt bao năm, ngón tay xoắn chặt vạt áo cũ kỹ.
Họ ăn mặc sang trọng, còn tôi chỉ khoác chiếc áo bông xám rộng thùng thình, quần cũng lớn hơn mấy cỡ.
Bà nội từng nói, mua đồ rộng mặc được nhiều mùa, màu xám không lộ bẩn, giặt ít cũng đỡ hỏng vải.
Tôi không dám mở miệng.
Minh Diệu lại che mũi, mặt đầy chán ghét:
“Mẹ ơi, hôi quá!”
Mẹ lập tức bế nó lên, dỗ ngọt từng câu, nhưng khi nhìn sang tôi thì chỉ chau mày sâu hơn:
“Trẻ con quê sao người lại ám mùi thế này? Bà già kia không cho con tắm à?”
Tôi cúi gằm mặt, lần đầu tiên cảm thấy…
Thì ra họ về, cũng chẳng có gì đáng vui mừng.
Vì họ không thích tôi.
Họ chỉ thích Minh Diệu – đứa con luôn ở bên họ, được nuông chiều, đáng yêu như tiểu thư thành phố.
Thế nên tôi ra sức lắc đầu, nói:
“Con không đi! Con muốn ở lại!”
Khoảnh khắc đó, gương mặt căng cứng của mẹ hiếm hoi dịu lại một chút.
Tôi còn nhỏ, nhưng đã hiểu rõ: tôi không muốn theo bà, mà bà cũng không muốn mang tôi đi.
Nhưng cuối cùng, cả hai chúng tôi đều không được như ý.
Sau tang lễ, khi họ chuẩn bị rời khỏi làng, trưởng thôn đứng chặn cửa, ngậm điếu thu/ố//c khô khốc, chỉ buông một câu:
“Con ruột mà các người cũng không cần, không sợ người ta chửi sau lưng à?”
Thế là, tôi trở thành gánh nặng bất đắc dĩ, bị họ miễn cưỡng đem về thành phố.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết, trên thế giới này còn có thứ gọi là “khu dân cư”.
Bọn họ dắt tôi đi trong khu.
Gặp hàng xóm, có người tò mò nhìn rồi hỏi to:
“Chị Lý, đây là con gái lớn của chị à?”
Mẹ tôi gượng gạo cười:
“Không phải, là cháu gái tôi thôi! Không ai nuôi nên tôi mới mang về.”
Bà thậm chí còn không dám thừa nhận tôi là con ruột, sợ tôi làm mất mặt mình.
Tôi cúi gằm đầu, bị bà kéo đi nhanh hơn, chỉ mong đừng gặp thêm ai quen.
Cuối cùng, chúng tôi dọn vào căn nhà nhỏ hẹp, chỉ có hai phòng ngủ và một phòng khách.
Bố mẹ một phòng, Minh Diệu một phòng.
Còn tôi phải nằm trên chiếc ghế sofa chật chội ở phòng khách.
Nghe tiếng ồn ào ngoài phố, ngửi mùi khói dầu nồng nặc, tôi chỉ biết co ro ở một góc sofa, không chút riêng tư.
Cứ thế, tôi ngủ ở đó suốt mười một năm.
3
Cửa xe phía trước bật mở.
Minh Diệu dẫn theo hai bạn chen vào ghế sau.
Tôi thì co rút trong cốp, cạnh bên là hai chiếc vali cỡ lớn – tất cả đều của Minh Diệu.
Còn hành lý của tôi, chỉ là một chiếc ba lô 20 lít ôm chặt trong lòng.