Ra khỏi tòa nhà, ánh nắng rọi xuống chói chang, gay gắt.
Tôi ngửa đầu, hít một hơi thật sâu.
Trong không khí không còn mùi phản bội.
Chỉ còn lại… sự nhẹ nhõm sau cơn bão.
Tôi lái xe về căn nhà mà tôi và Lục Triết từng sống chung.
Nơi mà tôi từng xem là bến cảng an toàn suốt nhiều năm trời.
Giờ đây, nhìn nó chỉ thấy xa lạ… và nực cười.
Tôi đi vào phòng thay đồ, lôi chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ lâu ra.
Tôi không có nhiều đồ, nên thu dọn khá nhanh.
Cuối cùng, tôi mở ngăn kéo tủ đầu giường.
Bên trong là một chiếc hộp nhung nhỏ.
Tôi mở ra.
Một chiếc nhẫn kim cương lặng lẽ nằm đó.
Chiếc nhẫn cầu hôn năm ấy.
Lục Triết từng nói, tôi là “ngôi sao sáng nhất trong đời anh”.
Tôi nhấc chiếc nhẫn lên, bước ra bên cửa sổ.
Không một chút do dự, tôi ném nó thật xa.
Tạm biệt, Lục Triết.
Tạm biệt… mười năm tuổi trẻ ngu muội của tôi.
7.
Tôi dọn về nhà bố mẹ.
Mẹ tôi thấy tôi kéo vali bước vào, không hỏi một câu nào, chỉ lặng lẽ giúp tôi sắp xếp lại phòng, rồi xuống bếp nấu cho tôi một tô mì nóng hổi.
Bố tôi ngồi ở ghế sô-pha phòng khách, cầm tờ báo nhưng mắt không đọc nổi một chữ.
Tôi biết, họ đều đang lo cho tôi.
“Bố, mẹ… con không sao.”
Tôi ăn xong, cầm khăn giấy lau miệng, mỉm cười:
“Chỉ là… con nhớ nhà.”
Mẹ tôi lập tức đỏ mắt, còn bố tôi thì thở dài một tiếng.
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
—
Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường mình đã lớn lên cùng nó, hít đầy lồng ngực mùi nắng còn vương trong chăn.
Cả đêm trằn trọc, không thể ngủ.
Gần sáng, điện thoại reo. Là lão Chu gọi đến.
“Chị dâu, Lục Triết vừa được tại ngoại.”
Tôi không bất ngờ.
Đằng sau hắn là cả một văn phòng luật hàng đầu, đội ngũ luật sư lão luyện như hổ rình mồi.
“Ra khỏi trại cái là hắn đến gặp CEO của Tập đoàn Hồng Viễn.”
Giọng lão Chu trở nên nghiêm trọng.
“Người của tôi theo dõi bị cắt đuôi. Không biết bọn họ đã bàn bạc những gì.”
“Biết rồi.”
Tôi cúp máy, ánh mắt dần tối lại.
Lục Triết… Anh nghĩ thế là xong sao?
Anh vẫn… quá ngây thơ rồi.
Tôi bước xuống giường, thay đồ, trang điểm kỹ càng.
Người phụ nữ trong gương — ánh mắt sắc lạnh, thần thái rạng rỡ.
Không còn là kẻ bị phản bội nữa, mà là một người đang cầm dao trở lại ván cờ.
Tôi gọi điện cho thư ký của bố.
“Chú Trần, phiền chú hẹn giúp cháu một buổi gặp với Tổng giám đốc Trương của Hồng Viễn. Cứ nói… cháu có một vụ làm ăn, muốn bàn với ông ta.”
Tập đoàn của bố tôi và Hồng Viễn là đối thủ thương trường đã nhiều năm.
Nhưng trong giới kinh doanh, không có kẻ thù vĩnh viễn — chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
Tôi và ông Trương, hẹn gặp tại một hội sở tư nhân.
Trận thứ hai… đã âm thầm khởi động.
Mà lần này — người điều khiển bàn cờ, chính là tôi.
Tổng giám đốc Trương là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi, nhưng được chăm chút kỹ lưỡng, nhìn vẫn phong độ, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.
Khi thấy tôi bước vào phòng tiếp khách riêng, ông ta hơi sững lại.
“Cô Tô? Nghe danh đã lâu. Không biết hôm nay cô hẹn gặp tôi là có gì chỉ giáo?”
“Tổng giám đốc Trương khách sáo rồi.”
Tôi không vòng vo, trực tiếp đẩy một chiếc USB đến trước mặt ông ta.
“Hôm nay tôi đến, là để tặng ông một món quà lớn.”
Ông Trương cau mày, liếc tôi một cái đầy nghi hoặc rồi cắm USB vào chiếc laptop mang theo.
Tệp dữ liệu bắt đầu hiện ra.
Bên trong là toàn bộ chứng cứ Lục Triết đánh cắp tài liệu nội bộ của ‘Kế hoạch Tinh Tú’, kèm theo đoạn ghi âm anh ta cam kết giúp Hồng Viễn trúng thầu, khai thác thông tin mật từ nội bộ công ty tôi.
Nhưng chưa hết.
Cái quan trọng nhất — chính là tài liệu nội bộ tuyệt mật: một kế hoạch làm giá cổ phiếu được Lục Triết và các cổ đông cấp cao trong văn phòng luật lập ra.