10
Sau khi về nước, tôi và Trần Dịch Cảnh lập tức lao vào công việc bận rộn.
Tôi không ngốc.
Sau sự việc kỷ niệm mười năm, đêm đó tôi thức trắng, lặng lẽ sao chép toàn bộ dữ liệu công việc trong máy tính của Tô Tư Nghiêm.
Cũng may anh ta lười, bao năm rồi vẫn chưa đổi mật khẩu.
Chuyện này, tôi không nói với Trần Dịch Cảnh.
Khi làm kế hoạch pháp lý đại diện khách hàng, tôi âm thầm áp chế toàn bộ phương án của Tô Tư Nghiêm.
Điểm nào anh ta làm tốt, tôi làm còn tốt hơn.
Điểm nào anh ta sơ sót, tôi chỉnh sửa từng chi tiết một.
Tôi đã tận tâm tận lực giúp anh ta gây dựng sự nghiệp suốt mấy năm—không có tôi, sẽ không có văn phòng luật của anh ta.
Những gì tôi lấy lại, là thứ tôi đáng được hưởng.
Chưa đến nửa năm, phần lớn khách hàng tiềm năng mà Tô Tư Nghiêm định ký kết đã bị tôi giành lấy.
Dưới sự cố gắng của tôi, rất nhiều khách hàng cũ cũng đang tính chuyển hợp đồng sang phía tôi.
Trước kia khi sự nghiệp thuận lợi, anh ta từng ký với đối tác một hợp đồng cam kết (đặt cược doanh thu).
Giờ thì bản hợp đồng ấy đang lâm nguy.
Nghe nói anh ta rối như tơ vò, chạy đi khắp nơi quan hệ kiếm hợp đồng.
Hề Tâm Nhụy vẫn bên cạnh không rời, còn đăng status:
“Cùng nhau vượt qua gian khó! Em nguyện bên anh Đông Sơn tái khởi!”
Tôi suýt nữa cười sặc.
Hay là sửa lỗi chính tả cái đã? Với cái trình độ đó mà đòi “Đông Sơn tái khởi”, có hơi… quá sức rồi đấy.
11
Một đêm đầu hè, tôi tan ca muộn, vừa về đến khu nhà.
Trên ghế dài trước dải cây xanh, bỗng có một bóng người đứng dậy.
Tô Tư Nghiêm đứng từ xa nhìn tôi.
Anh ta gầy rộc đi, sắc mặt xám xịt, môi khô nứt nẻ, giọng khàn đặc:
“Nam Tuyết… Em hận anh đến vậy sao? Nhất định phải dồn anh vào đường cùng à?”
Tôi nhìn ánh mắt đầy oán hận của anh ta, bình tĩnh đáp:
“Tôi không hận anh. Chỉ là cạnh tranh công bằng thôi. Anh quên à? Nghề chính của tôi cũng là luật sư.”
Tô Tư Nghiêm im lặng một lúc, rồi nói khẽ:
“Nếu em chỉ muốn khiến anh trở lại vạch xuất phát, anh không để tâm. Chỉ cần em quay về, anh sẵn sàng từ bỏ tất cả.”
Tôi bật cười:
“Nhưng tôi không muốn từ bỏ tất cả. Tôi chỉ không cần anh thôi.”
Tôi đối diện với ánh mắt anh ta, từng từ từng chữ nói rõ:
“Là anh từ bỏ tất cả ư? Không, là anh đã đánh mất tất cả rồi.”
“Nếu bây giờ anh vẫn huy hoàng, liệu anh có xuất hiện trước mặt tôi, cầu xin tôi quay lại không?”
“Không đâu. Anh sẽ vẫn ôm lấy người mới, cảm thấy mình đã làm hết sức, trách tôi không biết điều, cứ mãi dằn vặt.”
“Tô Tư Nghiêm, dù anh có thông minh đến đâu, cũng đừng coi người khác là kẻ ngốc.”
Trong mắt anh ta, chút hy vọng cuối cùng dần vỡ vụn.
Tôi xoay người bước đi.
“Nam Tuyết!”
Tô Tư Nghiêm gọi với theo trong tuyệt vọng.
“Nhưng anh vẫn yêu em!”
Anh ta mang vẻ đau khổ sâu nặng, ánh mắt chứa đầy bi thương:
“Anh chưa từng yêu ai khác.”
“Anh không ở bên Hề Tâm Nhụy. Hôm đó chỉ là cố ý chọc giận em thôi.”
“Anh thề, từ thể xác đến tinh thần, anh chưa từng phản bội em!”
Tôi bất giác ôm trán, thở dài.
Lại nữa rồi. Trời ơi, sao không đánh cho mấy gã hay thề độc này một tia sét cho xong?
Tôi cười:
“Bằng chứng đâu?”
Tô Tư Nghiêm lấy lại bình tĩnh:
“Không có tội thì không cần bằng chứng.”
Ồ, chơi bài luật à? Muốn đọ chuyên môn sao?
Tôi lấy từ túi ra một chiếc USB.
“Án nghi ngờ thì vô tội đúng không? Được, ai khẳng định thì người đó phải chứng minh.”
“Phần mềm camera hành trình của chiếc Cullinan kết nối với điện thoại tôi, anh không quên đấy chứ?”
“Xe đứng tên tôi, dữ liệu ghi hình là bằng chứng hợp pháp, anh không hiểu nhỉ?”
“Anh và Hề Tâm Nhụy đã làm gì trên xe đó, cần tôi nhắc lại không?”
“Ngay cái đêm anh từ Úc về, sau khi tìm tôi xong, đêm đầu tiên ở lại—hai người đã ngủ trong xe.”
“Đúng là xứng đôi vừa lứa, cả hai nên học ngành diễn xuất thì hơn. Giờ chắc đã thành ảnh đế, ảnh hậu rồi ấy chứ!”
12
Sắc mặt Tô Tư Nghiêm vô cùng bối rối.
Ngay trong tình huống này, anh ta vẫn không chịu từ bỏ, vẫn còn cố gắng giải thích…
“Anh thấy em và Trần Dịch Cảnh ở bên nhau, em lại tuyệt tình như thế với anh…”
“Anh… anh bị cơn giận làm mờ lý trí.”
“Là Hề Tâm Nhụy chủ động dụ dỗ anh…”
Tôi ngắt lời anh ta:
“Vậy là Hề Tâm Nhụy cao mét sáu đè anh cao mét tám xuống xe mà cưỡng ép được à?”
Lời anh ta lập tức nghẹn lại.