8
“Sở Liên, em không sao chứ?”
Người đàn ông trước mặt giọng đầy lo lắng, ánh mắt tràn ngập quan tâm, nhẹ nhàng bế tôi lên.
Tôi ngây dại, vùi đầu vào ngực anh, không muốn nói, không muốn đáp lại, như thể cả thế giới đã vứt bỏ tôi.
Hết lần này đến lần khác bị anh che giấu, khiến niềm tin của tôi cũng bắt đầu lung lay.
“Tôi chỉ là một quân cờ trong kế hoạch của anh thôi sao?”
Giọng tôi nghèn nghẹn vọng ra từ trong lồng ngực anh.
Bước chân Lục Nhiếp khựng lại, anh cúi xuống khẽ cọ trán tôi:
“Đợi em nghỉ ngơi xong, anh sẽ giải thích.”
Tôi nhắm mắt, nơi chóp mũi tràn ngập mùi hoa dành dành dìu dịu.
Ngày trước trên người anh luôn là hương gỗ trầm, có lẽ… giờ cũng chẳng cần giải thích nữa.
Tội trạng của ba nhà Sở – Trần – Trịnh bị công bố đồng loạt, chứng cứ rành rành.
Giống như nhà họ Lục năm xưa, chỉ sau một đêm đã hoàn toàn sụp đổ.
Thủ đoạn của Lục Nhiếp, tàn nhẫn không chút nương tay.
Tôi trốn trong nhà mấy ngày, còn anh thì đứng ngoài cửa chờ suốt mấy ngày.
Người giúp việc trong nhà đều bị cho nghỉ, đồ ăn trong tủ lạnh cũng gần cạn sạch.
Tôi tắm rửa, trang điểm, thay một bộ quần áo mới — dù sao gặp người cũ cũng phải chỉnh tề một chút.
Bóng dáng cao lớn của anh phản chiếu trên cửa sổ sát đất.
Tôi ngồi đối diện, chẳng còn vẻ ngạo mạn ngày xưa, buột miệng nói:
“Chúc mừng anh, cuối cùng cũng được như ý nguyện.”
Rồi lại khẽ cười:
“Nghe nói anh sắp đính hôn, nhưng giờ tôi chẳng còn gì cả.”
Tôi đẩy cặp khuyên tai ngọc phỉ thúy từng giành được đến trước mặt anh:
“Xem như quà mừng cưới của tôi, đám cưới tôi sẽ không đi.”
Lục Nhiếp bật dậy, đôi mắt hoe đỏ:
“Sở Liên, nghe anh giải thích. Anh nợ Lâm Uẩn quá nhiều, bao năm nay cô ấy theo anh chịu không ít khổ.”
Tôi cụp mắt, cười chua chát:
“Phải rồi, khi hai người chịu khổ, tôi vẫn là đại tiểu thư nhà họ Sở, ăn sung mặc sướng.”
Điều anh không biết là khoảng thời gian đó tôi từng mất ngủ triền miên vì áy náy.
Chỉ cần nghĩ đến việc chính cha tôi đã khiến gia đình anh tan nát, tôi lại thấy bản thân mình cũng là hung thủ, cảm giác tội lỗi vô tận bào mòn tinh thần tôi đến gần như suy sụp.
Tờ giấy khám tâm lý mà Lâm Uẩn tung ra, là thật.
Hôm mẹ tôi mất, tôi đã đến tìm anh.
Khi đó anh đang cùng nhân viên mở tiệc ăn mừng công ty đầu tiên niêm yết thành công, Lâm Uẩn đứng cạnh anh, hai người xứng đôi như tranh vẽ.
Trở về nhà, tôi phát điên, đập nát mọi thứ trong phòng.
Dù vậy, tôi chưa từng nghĩ sẽ làm anh khó xử.
9
Lục Nhiếp hơi nhíu mày, từng chữ anh nói ra đều vô cùng nghiêm túc:
“Anh sẽ bù đắp cho em, em muốn gì cũng được.”
“Trừ chuyện kết hôn.” Tôi lạnh giọng cắt ngang, nói hộ luôn câu anh định nói.
Tôi đứng dậy, lấy từ tủ rượu ra chai đắt nhất, mở nắp, rót hai ly.
“Tính ra cũng mười năm rồi, tối nay kết thúc tất cả, từ nay đôi bên không ai nợ ai!”
Lục Nhiếp đón ly, ngửa đầu uống cạn.
Cướp lấy chai rượu trong tay tôi, một hơi uống thêm hai ly.
Tôi bật cười khẽ: “Chai này đắt lắm đấy, anh uống kiểu đó đúng là phí phạm.”
Trong mắt anh ánh sáng lóe lên rồi vụt tắt, gương mặt bình thản, như thể đã buông bỏ mọi ham muốn.
Chạm ly với tôi, anh nói:
“Sở Liên, kiếp này coi như anh nợ em. Kiếp sau nhất định trả.”
Tôi nhếch môi: “Ai dám chắc kiếp sau tôi còn yêu anh?”
Anh gượng cười, có chút xấu hổ:
“Là anh tham lam quá rồi.”
Tôi kiêu ngạo ngẩng cao cằm:
“Tôi tốt như vậy, anh không xứng.”
Một chai rượu cạn, rồi đến chai thứ hai, chai thứ ba…
Chúng tôi từ bên cửa sổ sát đất, đến sofa, rồi vào thẳng phòng ngủ.
Kết quả sau một đêm say – ngoài cơn đau đầu còn có ký ức đứt đoạn.
Quần áo vương vãi khắp nơi, ga giường nhăn nhúm, chai rượu lăn lóc dưới đất…
Là vì không kìm được tình cảm, hay chỉ là loạn tình sau khi say?
Tôi liếc nhìn Lục Nhiếp vẫn đang ngủ say, không tìm thấy câu trả lời.
Tôi vội vã mặc quần áo vào, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Không kịp chỉnh lại mái tóc rối, gương mặt vẫn còn mệt mỏi, tôi gọi thẳng xe ra sân bay.
“Một vé bay sang nước H.”
Khi ngồi trên máy bay, nhìn mây trắng ngoài cửa sổ lướt qua, tôi mới cảm thấy một chút an lòng.
Tôi đã chạy trốn, trở thành kẻ đào ngũ trong tình cảm.
10
Năm năm đã mài giũa tôi thành một người phụ nữ kiềm chế, nhẫn nại và điềm tĩnh hơn trước.
Ánh mắt Lục Nhiếp sâu thẳm nhìn tôi, não tôi vang lên một tiếng ong, tim đập thình thịch dữ dội.
Sự bình tĩnh mà tôi luôn tự hào, trong khoảnh khắc tái ngộ này, tan thành mây khói.
Thì ra trái tim một người, thật sự có thể chỉ đập vì một người khác.
“Cưng này, hai người quen nhau à?”
Trước quán cà phê, bạn tôi – Pik – kéo nhẹ vạt áo tôi, nhìn theo hướng ánh mắt tôi.
Đôi mắt đen của Lục Nhiếp lạnh băng, nhìn không ra cảm xúc, chỉ thấp thoáng thấy một tia giận dữ.
Tôi không hiểu, anh có gì mà phải tức giận?