14.
9 giờ sáng, hot search bùng nổ:#Thẩm Lệ tài sản về 0#
Cư dân mạng đào được đoạn video anh ta đập ATM lúc nửa đêm —bàn tay đầy máu áp lên camera, cảnh tượng chẳng khác gì poster phim kinh dị.
Phần bình luận ăn mừng rầm rộ:
【ATM: Tôi không đáng phải gánh cái nghèo này.】【Thẩm Lệ: Từ tổng tài thành… tội phạm, chỉ mất một đêm.】
Tôi lướt xem từng dòng bình luận, cười đến rung cả vai.
Chuông cửa vang lên, shipper chuyển phát nhanh đưa đến một bìa hồ sơ.Bên trong là:
📦 Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất “Thẩm Uyển”📦 Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở📦 Và… 12 chiếc chìa khóa
Tôi ký nhận, rồi tiện tay ném cả chùm chìa khóa vào két sắt.Quay lại, tôi dặn trợ lý:
“Gọi đội thi công, hôm nay bắt đầu phá dỡ.”
“Cả căn biệt thự ạ?”
“Cả căn.”
Tôi sẽ biến Thẩm Uyển thành bình địa.Và tôi sẽ livestream buổi "phá nhà" này.
15.
Buổi livestream tháo dỡ được hẹn vào 3 giờ chiều.
Trong khung hình, cánh tay máy của xe xúc nâng cao, trông chẳng khác nào chiếc búa phán xét khổng lồ.
Tôi đeo kính râm, ngồi vắt chân trên nắp capo chiếc siêu xe mui trần, tay cầm loa phát thanh:
“Xin chào các vị khán giả! Hôm nay chúng ta sẽ tháo sập sào huyệt của một tra nam!Mọi người cứ tặng quà thoải mái – tên ID của bạn sẽ được viết lên cánh tay xe xúc!”
Bình luận bùng nổ như sóng thần:
【Chị ơi đập mạnh tay! Cho tên bạn trai cũ của em xuống địa ngục theo luôn!】【Trên tường chịu lực nhớ khắc giùm chữ ‘TRA’!】
Tôi giơ tay ra hiệu — xe bắt đầu hoạt động.
Cánh tay sắt giáng xuống, rầm một tiếng, cột La Mã phong cách châu Âu gãy làm đôi, bụi mù cuộn lên như khói trận.
Tôi mỉm cười nói thêm:
“Cái cột này, ba năm trước Thẩm Lệ nói sẽ khắc tên hai đứa lên sau khi cưới.Hôm nay, để nó vỡ trước cho có phong thủy.”
Mười phút sau, hồ bơi sụp.Nơi đó, từng có lần anh ta bắt tôi mặc bikini rót rượu cho nhà đầu tư.
Thêm mười phút nữa, tầng hầm hiện ra, giá rượu đắt tiền vỡ tan, văng tung tóe như mưa thủy tinh.
Tôi ra lệnh kéo hết những chai còn nguyên lên, mở nắp, rưới thẳng lên đống đổ nát:
“Mấy chai rượu ‘kho báu’ của tra nam này, không đáng để cúng tế,chỉ đáng... dùng làm nước cọ bồn cầu.”
Bình luận lại dậy sóng:
【Chị ơi đừng đổ nữa, ship cho em một chai đi!】【Một chai thôi, chị ơi, em gào khóc trong nhà vệ sinh đây này!】
Tôi bật cười:
“Ship thì được. Nhưng thân chai sẽ khắc hình thờ của Thẩm Lệ, chịu nổi không?”
Lượt xem livestream đạt đỉnh: 20 triệu, số tiền donate lên tới 8 con số.
Tôi chụp màn hình, chuyển khoản toàn bộ số tiền quyên góp cho Quỹ Hỗ Trợ Nạn Nhân Bạo Hành Gia Đình.
Kèm dòng mô tả:
“Tháo một căn nhà tra nam – Xây một nghìn mái nhà an toàn.”
Hot search nổ tung:
#An Noãn phá nhà donate toàn bộ##Chị đẹp dùng tiền 8 số đắp lại cho ATM#
Tôi tắt livestream.Mặt trời vừa lặn, đỏ rực như một quả cà chua chín nẫu, sắp nổ tung.
Tôi nâng ly, hướng về đống hoang tàn sau lưng:
“Thẩm Lệ, cái lồng son anh từng nhốt tôi ba năm —tôi đáp lại… bằng một bãi hoang tàn.”
“Giọt máu thứ bảy — đã vào tài khoản.”
1 giờ sáng.Tôi đứng trên đống gạch vụn, gót giày nghiền nát mảnh gốm sứ vỡ dưới chân.
Phía sau có người gọi tên tôi.Tôi quay lại — là Hứa Minh Sơ, tay cô ấy cầm theo một bình giữ nhiệt màu đen.
“Livestream đập nhà tôi xem rồi. Đã tay chưa?”
“Tạm đủ. Mà xong rồi thì… hơi đói.”
Cô ấy mở nắp chiếc bình giữ nhiệt.Hơi nóng bốc lên thẳng vào màn đêm.
Là món lẩu cay xiên que năm xưa ở chợ đêm – thêm hai phần phổi bò, không có ngò.
Tôi chết lặng.
Cô ấy múc một bát, đưa cho tôi:
“Năm đó Thẩm Lệ chê đồ vỉa hè bẩn, không cho cậu ăn.Hôm nay, bù lại cho đủ.”
Tôi đón lấy, ngồi xuống mép bức tường đổ nát.Vừa ăn một miếng, cay đến mức nước mắt trào ra.
Hứa Minh Sơ dùng đôi đũa nhựa gõ vào thành bát, như đang gõ chuông cáo phó.
“An Noãn. Ăn xong bát này, mình cùng nhaugói gọn quá khứ lại, ném thẳng vào thùng rác, được không?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt cô ấy được ánh lửa hắt lên đỏ ửng.Mỉm cười:
“Được.Nhưng những que xiên còn lại nhớ mang theo,đâm người đau ra phết.”
Hai chúng tôi úp bát rỗng lên đống ngói vỡ.Cùng nhau quay lưng rời khỏi đống hoang tàn.
Gió đêm thổi bay mùi cay.Cũng thổi bay… nốt chút mềm lòng còn sót lại.
16.
Mười giờ đêm, tôi trở về căn hộ.
Cửa thang máy vừa mở, mùi máu tươi ập thẳng vào mặt.
Thẩm Lệ ngồi bệt ở hành lang.Sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi, máu và bụi đất, loang lổ như bản đồ vỡ nát.
Trong tay anh ta là một chiếc thẻ ngân hàng — đã gãy làm đôi.
“An Noãn… anh mất hết rồi.Em hài lòng chưa?”
Tôi cúi xuống, dùng đầu chìa khóa khẽ nâng cằm anh ta lên: