Một tập tin được mã hóa bật ra.
Cậu nhập ngày sinh nhật của mình, tám con số, đúng ngay lần đầu tiên.
Thư mục được mở ra.
Bên trong không có bí mật thương mại, cũng không có bảng kê tài sản.
Chỉ toàn là những tệp tài liệu được đặt tên theo năm và ngày tháng.
Tệp đầu tiên được tạo vào ngày hôm sau khi trại đông AI kết thúc.
Tiêu đề là——
“Gửi con trai Tô Niệm: Bức thư đầu tiên không thể gửi đi.”
Tôi và Tô Niệm ngồi cạnh nhau trước màn hình máy tính, trong phòng chỉ còn lại tiếng lăn chuột.
Những tài liệu mang tiêu đề “Bức thư không thể gửi đi”, như một cuộn phim câm kéo dài, chầm chậm mở ra trước mắt chúng tôi.
Người ghi lại là Chu Dịch Thần.
Thời gian trải dài suốt mười năm.
Bức thư đầu tiên viết sau trại đông hôm ấy.
Từng câu chữ đầy ắp sự bất cam, tức giận và phiền não vì kế hoạch thất bại.
Hắn phân tích dài dòng xem mình sai ở đâu, nguyền rủa tôi cố chấp và Tô Niệm “không biết điều”.
Một tên tổng tài bá đạo điển hình, phát điên bất lực sau một trận thua đau.
Xem đến đây, khóe miệng Tô Niệm nhếch lên đầy khinh bỉ.
Những bức thư sau đó phần lớn cũng giống vậy.
Hắn thử đủ mọi cách, muốn tìm đột phá từ thương trường, từ dư luận, từ sở thích của Tô Niệm, nhưng lần nào cũng bị tôi đoán trước và hóa giải.
Những bức thư ấy chẳng khác gì những bản báo cáo thất bại, đầy tính toán và phân tích lợi-hại lạnh lùng.
Bước ngoặt xảy ra sau khoảng một năm.
Tài liệu hôm đó, lần đầu tiên không nói về kế hoạch hay thắng thua.
Hắn viết:
“Hôm nay, tôi lại đọc bài phỏng vấn ‘Thời Quang’ lần nữa. Lần thứ mười bảy. Thư ký Lâm nói tôi bị ám ảnh. Có lẽ vậy. Tôi chỉ không hiểu, trong căn gác mái nhỏ ấy, em làm sao có thể vừa ôm một đứa trẻ sơ sinh đang khóc lóc, vừa chỉnh sửa ra những bức ảnh ấm áp rực sáng như thế? Tôi cho người đi tìm lại tòa nhà ấy, nhưng nó đã bị phá rồi. Tôi đứng trên đống đổ nát, đứng rất lâu. Tôi hình như… bắt đầu hiểu được mình đã mất đi điều gì.”
Từ hôm đó, phong cách những bức thư thay đổi.
Hắn không còn nói đến chuyện “giành lại”, mà bắt đầu “quan sát”.
Hắn như một chiếc bóng vô hình, lặng lẽ dõi theo mọi thứ về chúng tôi.
“Tô Niệm vào cấp hai rồi, còn làm đại diện tân sinh viên phát biểu. Tôi đã xem video. Nó chẳng hồi hộp chút nào, giỏi hơn tôi năm đó nhiều. Nó nói ước mơ là những vì sao và biển cả. Hay thật.”
“Em lại đoạt giải rồi, lần này là Red Dot ở Đức. Trong ảnh, em đứng trên sân khấu, cười dịu dàng như gió. Đẹp lắm. Đẹp hơn gấp trăm lần khi mặc váy cưới năm xưa.”
“Tôi lén đến buổi họp phụ huynh của cấp hai Tô Niệm. Tôi ngồi cuối góc lớp, không ai nhận ra. Cô giáo khen nó, nói nó không chỉ học giỏi mà còn giúp đỡ bạn bè. Bạn học bị tự kỷ trong lớp, nhờ nó động viên mà đã vui vẻ hơn. Tô Tĩnh, em dạy con giỏi hơn tôi tưởng.”
“Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi ăn mừng một mình. Con gái của Hứa Vi tặng quà, rất đắt tiền, nhưng tôi biết là nó xin trợ lý mua hộ. Bất giác tôi nghĩ, Tô Niệm sẽ tặng em quà gì nhỉ? Nó có còn như hồi bé, vẽ tranh cho em, hay làm đồ thủ công tặng em không?”
Hắn như một kẻ đang yêu trong âm thầm hèn mọn nhất, len lén nhìn trộm cuộc sống của chúng tôi.
Dùng từng dòng chữ để ghi lại tất cả sự ghen tỵ, hối hận, buồn tủi lẫn chút tự hào của mình.
Hắn không còn gọi tôi là “người đàn bà ấy”, mà là “em”. Hắn không còn gọi Tô Niệm là “đứa trẻ đó”, mà là “Niệm Niệm”, hoặc “con ta”.
Càng về sau, nét chữ của hắn càng bình thản, cũng càng nhuốm màu tuổi tác.
Hắn viết về việc ly hôn với Hứa Vi, viết về việc thanh lọc những kẻ ăn bám trong công ty, viết về cảnh một mình hắn trong văn phòng rộng lớn, lặng lẽ nhìn ảnh của chúng tôi rồi thất thần.
Hắn viết rằng hắn bắt đầu phản tỉnh cuộc đời mình, tự vấn về ý nghĩa của tiền tài và quyền lực.
Bức thư gần nhất, là trước hội nghị lần này.
“Ngày mai, tôi sẽ được tận mắt nhìn thấy nó. Không phải qua ảnh, không phải qua video, mà là nó bằng xương bằng thịt, đứng trên sân khấu đỉnh cao của thế giới. Tôi không dám mong nó nhận ra tôi, thậm chí không dám mong nó nói với tôi một lời. Tôi chỉ muốn đến xem thử, xem ‘tác phẩm đắc ý nhất’ của đời tôi, xem cái cây to lớn vững chãi mà em đã dùng hai mươi năm tâm huyết để nuôi dưỡng.”
“Tô Tĩnh, cảm ơn em. Cảm ơn em năm đó đã không nói cho tôi biết. Nếu khi ấy tôi biết có sự tồn tại của nó, nhất định tôi sẽ dùng cách sai lầm nhất để hủy hoại nó, cũng hủy hoại em. Cảm ơn em đã bảo vệ nó, cũng thành toàn cho chút hy vọng cuối cùng của tôi.”
“Trong USB này, là mười năm sám hối của tôi. Đưa nó cho em và Tô Niệm, là tôi hoàn toàn buông bỏ. Đế chế của tôi, tài sản từng khiến tôi kiêu ngạo, vốn muốn để lại cho nó, nhưng nó chẳng thèm để ý. Vậy cũng tốt. Tôi đã ủy thác luật sư, lập một quỹ tín thác. Sau khi tôi qua đời, toàn bộ tài sản sẽ chuyển vào quỹ, để tài trợ cho những học sinh có tài năng nhưng thiếu điều kiện như nó.”
“Cứ để cái tên ‘Chu Dịch Thần’, theo một cách yếu ớt và thiện ý khác, tạo ra chút liên hệ mờ nhạt với thế giới của nó.”
“Đừng hồi âm. Đừng nhớ tới. Mỗi người bình an.”
Lá thư đến đây là hết.
Tôi và Tô Niệm chìm vào một khoảng im lặng kéo dài.
Bên ngoài cửa sổ, đỉnh tuyết của dãy Alps ánh lên sắc vàng kim dưới ánh hoàng hôn.
Người đàn ông này, mở đầu bằng cách tệ hại nhất, lại kết thúc bằng cách cô đơn nhất, hoàn thành hành trình chuộc lỗi muộn màng kéo dài suốt mười năm.
Đây không còn là cuộc chiến, cũng chẳng phải oán hận.
Đây là lời độc thoại nặng nề và bạc màu, còn sót lại của một linh hồn sau khi bị thời gian mài mòn.
Từ Thụy Sĩ trở về, cuộc sống vẫn tiếp tục như thường lệ.