12.
Sắc mặt Tống Ngữ bỗng chốc trắng bệch:“Cô… cô nói vậy là có ý gì? Anh ấy có công ty, anh ấy là người sáng lập, sao có thể không có tiền? Hai người ở nhà cao tầng rộng rãi như thế, sao có thể là không có tiền?”
Tôi khẽ lắc đầu, trong mắt ánh lên chút tiếc nuối:“Thẩm Viễn bệnh tật suốt ba năm nay, đã vét sạch toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà. Công ty vì anh ta không còn sức trông coi nên từ lâu đã thành công ty rỗng, nợ nần chồng chất. Căn hộ kia cũng đã đem thế chấp, chỉ vài ngày nữa thôi sẽ bị ngân hàng niêm phong.”
Tôi dừng lại một nhịp, cong môi nhìn thẳng vào Tống Ngữ:“Nếu Tống tiểu thư nhất quyết muốn đòi lại ‘phần tiền’ thuộc về Thẩm Viễn, thì được thôi… tôi có thể chuyển ngay cho anh ta bây giờ.”
Điện thoại của Thẩm Viễn vang lên tiếng nhắc nhở khoa trương:
“Alipay báo có tiền vào tài khoản, 6.8 tệ.”
Tôi xòe tay, thản nhiên:“Nếu nhất định phải tính, thì đây chính là toàn bộ.”
—
Tống Ngữ đứng sững tại chỗ, biểu cảm trên mặt trống rỗng một thoáng, ngay sau đó sự kinh hoàng ào ạt dâng lên trong mắt.
Cô ta run lẩy bẩy, giọng căng cứng, nhỏ như tiếng muỗi vo ve:“Cô… có ý gì?”“Cô vừa nói gì?”
Giọng của Tống Ngữ càng lúc càng lớn, cho đến khi trở nên điên loạn:“Thẩm Viễn, anh đang mẹ nó đùa tôi đấy à?!”
“Anh có biết không, thời gian này tôi đã đóng viện phí cho anh, mua đồ ăn đồ uống cho anh, còn vì bộ ảnh cưới khốn kiếp đó mà tôi tiêu sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng của mình!”
Cô ta xoay phắt người lại, đôi mắt đỏ ngầu trợn to, hung hăng nhìn chằm chằm vào Thẩm Viễn đang ngã sõng soài dưới đất như một vũng bùn nhão, gào thét:
“Đó là tất cả số tiền tôi còn lại, tôi đã dốc hết cho anh! Giờ anh lại bảo tôi, anh chẳng có đồng nào? Anh mẹ nó dám nói anh không có tiền?!”
“Không… không phải vậy đâu, A Ngữ, em nghe anh giải thích…” Thẩm Viễn vội vàng bấu chặt lấy ống quần cô ta, lắp bắp kêu:“Lý Lạc, em nói với cô ấy đi… sao anh có thể không có tiền được chứ? Nhất định là anh còn tiền mà…”
“Anh đã kiếm được nhiều tiền như thế…”
Tống Ngữ bất ngờ giẫm mạnh gót giày lên mu bàn tay Thẩm Viễn.
Cô ta nghiến chặt, mài từng nhát không chút nương tay, đồng thời xé toạc lớp mặt nạ đã giả vờ bao ngày qua. Một tiếng “phì” khinh bỉ, nhổ thẳng bãi nước bọt lên mặt anh ta:
“Phì! Đồ nghèo rớt mồng tơi, còn dám mở miệng nói cái chó má tình yêu gì với lão nương?”“Yêu cái con khỉ ấy!”
“Rác rưởi thì mãi chỉ là rác rưởi.” Tống Ngữ nghiến răng nghiến lợi, như thể chỉ hận không thể tự tay giết chết Thẩm Viễn mới hả giận.“Còn tưởng giờ anh mở công ty sẽ khác xưa, ai ngờ bao nhiêu năm trôi qua, anh vẫn là thằng phế vật!”
Thẩm Viễn trừng mắt, không dám tin:“Cô… cô… Tống Ngữ, năm đó cô rõ ràng…”
“Phì!” – Tống Ngữ bật cười lạnh lẽo.“Lão nương xinh đẹp thế này, dựa vào đâu mà phải bám theo thứ bùn nhão vô dụng như anh?”
“Anh có biết, khi tôi lấy chồng cũ, anh ta đưa cho tôi bao nhiêu sính lễ không? Sáu mươi vạn!”“Còn anh thì sao, đến sáu nghìn cũng chẳng có nổi, đúng không?”
“Yêu với chả đương… Nếu không phải muốn moi thêm chút lợi ích từ anh, anh nghĩ tôi còn quay lại tìm anh sau mười năm ư? Đừng tự ảo tưởng mình là nam chính trong mấy bộ phim bi tình sướt mướt nữa!”
Nói xong, Tống Ngữ hất cằm cười nhạo, dứt khoát quay lưng, mặc kệ Thẩm Viễn kêu gào thảm thiết phía sau, bước đi không hề lưu luyến.
Trên nền đất, Thẩm Viễn chỉ còn biết nằm bẹp, bất lực gào tên tôi:“Lý Lạc, em nghe anh giải thích… anh…”
Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm anh ta đang lắp bắp những gì.Ánh mắt chỉ thoáng lướt qua đầy chán ghét, rồi tôi thẳng thừng xoay người rời đi.
13.
Lần nữa nhận được tin về Thẩm Viễn, là do y tá chủ động liên hệ với tôi.
Cô ta khó xử, giọng đầy áy náy:“Cô Lý, chúng tôi biết cô và anh Thẩm đã ly hôn, lẽ ra không nên làm phiền cô, nhưng…”
“Hiện tại tình trạng của anh ấy vô cùng tệ, sống không còn được bao lâu nữa.”“Anh ấy hy vọng có thể gặp lại con trai và con gái mình một lần cuối.”
Cúp máy, tôi quay sang hỏi bọn trẻ có muốn đi thăm bố không.Công bằng mà nói, với các con, Thẩm Viễn chưa từng tệ bạc.
Vậy nên khi bọn trẻ gật đầu, tôi liền dẫn chúng đến bệnh viện.