Một tên bạn của Hứa Dã Hàn lập tức bật cười, buông lời mỉa mai:
“Cố Miên à, đàn ông ai mà chẳng thích kiểu con gái ngoan ngoãn dịu dàng, biết điều như An An chứ.Cô nên học hỏi người ta một chút, đừng có suốt ngày mặt lạnh như tiền, hở tí là phát cáu.Con gái nhà giàu đi lên nhờ vận may mà cũng tưởng mình là công chúa thật hả?”
Nghe vậy, tôi không buồn tức giận.Trong lòng chẳng chút gợn sóng.Tôi chỉ… theo bản năng, quay đầu nhìn về phía Hứa Dã Hàn.
Trước kia,chỉ cần người thân hay bạn bè của anh ta lỡ nặng lời với tôi nửa câu,Hứa Dã Hàn sẽ lập tức đứng ra bênh vực, không ngần ngại chửi thẳng mặt, thậm chí cắt đứt quan hệ.
Vậy mà bây giờ—anh ta ngồi đó, bình thản như không có chuyện gì xảy ra,từng con tôm được bóc sạch vỏ,đặt vào bát Tống An An, nhẹ nhàng và kiên nhẫn.
Từng giọt mồ hôi lạnh ứa ra thấm ướt lưng áo tôi.
Dạ dày vốn đã khó chịu từ vài tiếng trước,giờ bị cơn quặn đau dữ dội cào xé, khiến tôi không thể không câm lặng mà gồng mình chịu đựng.
Sự im lặng nhẫn nhịn của tôi, lại bị mọi người trong bàn tiệc hiểu lầm là xấu hổ cúi đầu nhận sai.
Vì vậy, dưới ánh mắt ra hiệu của Hứa Dã Hàn,đám bạn nối khố mới vừa chửi tôi không thương tiếc ban nãy,giờ đây miễn cưỡng rót hai ly rượu, tỏ vẻ muốn “gác lại ân oán”.
Từng phút từng giây trôi qua.Ngay khoảnh khắc Hứa Dã Hàn mím môi chuẩn bị uống thay tôi ly rượu đó—tôi nhanh như chớp giật lấy ly, hất thẳng cả ly rượu vào mặt tên bạn của anh ta.
Tôi khẽ nhếch môi, cười nhạt:“Anh là cái thá gì mà dạy đời tôi?”
Nghe tiếng hắn la oai oái vì rượu cay xộc vào mắt,tôi chỉ cắn chặt răng, ôm bụng, lảo đảo bước ra khỏi phòng ăn.
Cuối cùng,Hứa Dã Hàn cũng nhận ra tôi có điều không ổn.
Anh ta lạnh mặt chắn trước mặt tôi, định mở miệng nói gì đó,nhưng đúng lúc ấy, một tiếng la thất thanh vang lên.
Tống An An va phải nhân viên phục vụ đang bưng đồ từ phòng bên ra.Nước nóng đổ lên tay cô ta, cô ta thét lên như bị bỏng nặng.
Chẳng cần nghĩ ngợi, Hứa Dã Hàn quẳng tôi sang một bên,mặt đầy lo lắng, bế Tống An An lao về phía nhà vệ sinh.
Đến khi xác nhận An An không bị thương nghiêm trọng,anh ta quay lại tìm tôi.
Chỉ để nghe người bạn của mình báo lại:Tôi đã rời đi an toàn, được một người đàn ông xa lạ hộ tống.
Lời bạn anh ta nói, Hứa Dã Hàn đương nhiên không tin.Anh ta cho rằng đó chỉ là lời bịa đặt bâng quơ từ kẻ có thù oán với tôi.
Thế nhưng, đêm hôm đó —lần đầu tiên sau bao lâu, Hứa Dã Hàn trong cơn say quay về căn nhà tân hôn mà hai chúng tôi từng chọn lựa cùng nhau.
Đèn vừa bật lên, căn phòng ngủ trống không khiến men rượu trong người anh ta gần như tan sạch một nửa.
Chiều hôm sau, đúng lúc tôi đang bận trao đổi công việc,Hứa Dã Hàn gọi tới liên tục.
Tôi không nghe máy.
Một giờ sau —tôi xuất hiện ở sảnh khách sạn cao cấp giữa trung tâm thành phố.Thang máy vừa mở, đập vào mắt tôi là gương mặt lạnh lùng đầy u uất của Hứa Dã Hàn.
Chắc hẳn anh ta đã chờ ở đó rất lâu, nên giọng điệu mới khó chịu đến thế:
“Tại sao không bắt máy?”
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng:“Vừa rồi bận một chút.”
Dù tôi tươi cười trả lời, sắc mặt anh ta cũng chẳng khá hơn là bao.
Hôm nay là ngày quan trọng —hai bên gia đình gặp mặt, bàn bạc chi tiết chuyện cưới xin.
Hứa Dã Hàn không ngờ tôi lại đến muộn.
Thấy anh ta cứ đứng yên nhìn chằm chằm, tôi chủ động hỏi:“Người nhà hai bên đều có mặt cả rồi chứ?”
Tôi cần chắc chắn rằng cả nhà họ Hứa và nhà tôi đều đã đến đông đủ —để lát nữa tôi rút lui, thì sẽ đủ long trọng, đủ danh chính ngôn thuận.
“Đều đến rồi, chỉ còn thiếu cô.”
Hứa Dã Hàn nói, giọng hờ hững rồi xoay người đi thẳng vào phòng riêng.Trước khi bước vào, anh ta lạnh nhạt buông một câu:
“Lần sau muốn sửa nhà mới thì báo trước cho tôi một tiếng.”
Không cho tôi cơ hội mở miệng,anh ta đã sải bước bỏ đi.
Tôi bước vào.Đảo mắt nhìn quanh — nhà họ Hứa đến khá đông.Và trong số đó, có cả Tống An An.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức nắm tay mẹ Hứa, ngọt giọng làm nũng:
“Dì ơi, chị Cố đến rồi kìa~ Dì nhớ nha, dì vừa hứa với con rồi đó, hôm nay là ngày vui, dì không được giận chị ấy nữa đó~”
Nghe Tống An An nói vậy,ba và mẹ kế tôi lập tức nở nụ cười nịnh nọt, không ngớt lời cảm ơn cô ta “bao dung, hiểu chuyện”.
Mẹ kế liếc tôi một cái đầy mỉa mai, giọng nửa châm chọc nửa giả bộ tiếc nuối:
“Ai da… anh à, nếu An An mà là con gái mình thì tốt biết mấy.”
Nghe thế, ánh mắt ba tôi lập tức tối lại —một cái nhìn đầy thất vọng, chán chường như nhìn thấy thứ không ra gì.