"Tất nhiên rồi, đừng sợ, sư huynh sẽ luôn ở đây."
Hai ngày sau, Trần sư muội đến tìm Cố Trường Thiên, cầu xin hắn cùng vào núi hái linh thảo.
"Lần trước Trần sư muội bị linh thú tấn công rồi, muội không dám đi một mình."
Ta không thể chịu nổi nữa.
"Sao lại là một mình? Đây không phải là nhiệm vụ tổ đội do môn phái phân phát sao?"
Trần sư muội lè lưỡi với Cố Trường Thiên.
"Lan sư tỷ hung dữ quá, đại sư huynh, nếu huynh thấy khó xử thì thôi vậy."
Cố Trường Thiên liếc nhìn ta một cách không hài lòng.
"Lan Đình, đừng làm loạn."
Mỗi khi có sư tỷ, sư muội trong môn phái tìm hắn giúp đỡ, Cố Trường Thiên đều đối xử như nhau.
Khi ta và một sư muội có mâu thuẫn, Cố Trường Thiên cũng không bao giờ đứng về phía ta, thậm chí còn hùng hồn nói rằng hắn là đại sư huynh của môn phái, làm việc phải công bằng chính trực.
Ta tức đến nỗi hai mắt đỏ hoe.
"Rõ ràng là nàng ta đã cướp đan dược của ta.”
“Cố Trường Thiên, ngoài là đại sư huynh, chàng còn là phu quân của ta nữa."
Cố Trường Thiên lạnh mặt.
17.
"Chính vì như vậy, ta xử lý mọi việc càng phải cẩn thận hơn, không thể để người khác chê trách."
Rõ ràng trước kia không phải như vậy.
Khi ta còn là sư muội của hắn, ta còn được đối xử công bằng.
Khi ta trở thành thê tử hắn, ta lại trở thành vật phụ thuộc của hắn, không có nhân cách độc lập, trở thành vật hy sinh dưới cái danh công chính vô tư của hắn.
Hắn thường xuyên thuyết giáo, bảo ta phải biết nghĩ đến chuyện lớn, làm người phải bao dung rộng lượng.
Hắn là đại sư huynh, ta đã là thê tử hắn thì cũng nên coi môn phái là nhà của mình.
Vài viên linh đan, linh thảo mà thôi, các sư muội muốn thì cứ tặng cho họ, có gì mà phải giành giật chứ?
"Chàng nói nghe hay lắm, coi môn phái là nhà của mình, ta gả cho chàng một năm, số linh thạch mỗi tháng nhận được không hề thay đổi, chàng cũng chẳng cho ta thêm thứ gì, phần của chính ta, tại sao phải nhường cho người khác chứ?"
Cố Trường Thiên nhíu mày.
"Lan Đình, ta không ngờ nàng lại thực dụng như vậy.”
“Nàng gả cho ta, chẳng lẽ chỉ vì tài nguyên của môn phái sao?"
Ta tức đến nhảy dựng lên.
"Chàng nói bậy! Đó đều là tài nguyên ta cực khổ làm nhiệm vụ ở môn phái mới có được, liên quan gì đến chàng chứ?"
Cố Trường Thiên lắc đầu.
"Thật không thể nói lý lẽ với nữ nhân, Lan Đình, nàng làm ta thất vọng quá."
Hai người cãi nhau một trận lớn, rồi đường ai nấy đi.
Trong các tiểu tông môn, tài nguyên tu luyện vốn đã rất eo hẹp.
Trần sư muội cướp đan dược của ta, Cố Trường Thiên lại bao che cho nàng ta, mọi người nhìn thấy vậy, liền nảy sinh ý đồ xấu.
Từng người một đều đến cướp đồ của ta.
Ya suy sụp, tố cáo với Cố Trường Thiên, nhưng hắn lại không tin, ngược lại còn cho rằng ta có vấn đề.
"Tại sao họ không đi cướp của người khác, chỉ cướp của một mình nàng?”
“Đôi khi cũng nên tự nhìn lại bản thân mình đi."
18.
Ta uất ức trong lòng, dù có thích Cố Trường Thiên đến mấy, ta cũng cảm thấy không thể sống tiếp được nữa.
Nhưng ta đã rất khó khăn mới vào được Thanh Thành Tông, nếu hoà ly với Cố Trường Thiên, ta cũng không thể đứng vững trong môn phái.
Trong lúc do dự, thái độ của Cố Trường Thiên đối với ta lại trở nên tốt hơn.
Hắn không còn mù quáng bao che cho các sư muội khác nữa, thỉnh thoảng cũng tặng ta vài món đồ tốt.
Lúc đó ta mới biết, hắn đã đột phá Nguyên Anh.
Một tông môn có Nguyên Anh, thì không còn là tông môn hạng ba nữa, mà có thể thuận lợi thăng lên hạng hai, tài nguyên nhận được cũng sẽ phong phú hơn rất nhiều.
Cố Trường Thiên đắc chí.
"Ta biết mà, Thanh Thành Tông nhất định sẽ phát triển huy hoàng dưới tay ta."
Nói rồi, mắt hắn rưng rưng, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
"Lan Đình, nàng có bằng lòng góp thêm chút vinh quang cho nó không, phu thế chúng ta đồng lòng, sau này, trong sách chí của tông môn sẽ ghi lại cống hiến của nàng."
Cống hiến cái rắm.
Ta biết ý của hắn, hắn muốn ta chết.
Thế là ta cuốn gói bỏ trốn ngay trong đêm, hủy bỏ công pháp Thanh Thành Sơn đã học, tốn rất nhiều thời gian, cuối cùng mới lại vào được một môn phái nhỏ.
Cố Trường Thiên thở dài.
"Lan Đình, ta không ngờ, năm đó nàng lại bỏ đi như vậy.”
“Nàng quá không biết đại thể rồi."
Ta nấp sau lưng Bùi Yến.
"Phu quân cứu thiếp."
19.
Cố Trường Thiên sững sờ.
"Phu quân? Nàng có ý gì?"
Bùi Yến mặt đanh lại, kéo ta ra khỏi sau lưng chàng.
"Lan Đình, nàng giải thích cho ta."
Ta khóc òa lên.
"Chuyện cũ không thể nhắc lại, năm xưa là hắn cưỡng ép ta!"
Cố Trường Thiên kinh ngạc.
"Sao ngươi lại có thể nói như vậy?"
Ta khóc càng dữ dội hơn.
"Hắn là một tên đạo đức giả, không chỉ cưỡng ép ta mà còn hành hạ ta. Đó là quãng thời gian đen tối nhất trong đời ta, ta thật sự không muốn nói với chàng những điều này.”
“Nếu chàng không cứu ta, hãy để ta c.h.ế.t đi."
Nói rồi ta dùng sức, lao thẳng về phía vách đá.
Cố Trường Thiên đuổi theo định kéo ta lại.
"Lan Đình..."
Ta hét lên, run rẩy: "Đừng chạm vào ta!"
Bùi Yến giơ kiếm lên.
"Không được làm nàng ấy bị thương!"
Cố Trường Thiên phản đòn, hai người nhanh chóng lao vào nhau.
Ta cố ý vấp ngã, rồi ngồi bệt xuống đất khóc lớn, vừa khóc vừa nói linh tinh, Cố Trường Thiên là một kẻ biến thái, không chỉ bắt nạt ta, còn bắt ta đi tiếp các sư huynh đệ của hắn.”
“Ta không chịu nổi sự hành hạ nên mới bỏ trốn.”
Cố Trường Thiên là người sĩ diện nhất, nghe ta nói bậy bạ như vậy, hắn tức đến suýt tẩu hỏa nhập ma.
"Ngươi ăn nói bậy bạ!"
"Lan Đình sẽ không nói bậy, tên gian tặc nhà ngươi, chịu c.h.ế.t đi!"
Ánh mắt Bùi Yến trở nên hung tợn, tấn công càng lúc càng dữ dội.
20.
Dù sao Cố Trường Thiên cũng xuất thân từ môn phái nhỏ, không thể sánh bằng nội tình của Kiếm Tông.
Mặc dù hắn lớn tuổi hơn Bùi Yến nhiều, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Bùi Yến.
Hai người giao chiến một ngày, nhanh chóng đã phân thắng bại.
Dưới cơn thịnh nộ, Bùi Yến sắp sửa đ.â.m một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t Cố Trường Thiên, ta vội vàng ngăn lại.