12
Nhà đang trong quá trình sửa, bố mẹ tôi chưa tới tuổi nghỉ hưu nên chỉ mình tôi có thể trông coi.
Ngày thường tôi vốn không có thời gian, chỉ có thể đợi tan làm rồi ghé qua.
Hôm đó tôi tăng ca, tới nhà mới thì đã hơn chín giờ tối.
Khu chung cư mới gần như chưa có ai dọn vào, giờ này thợ cũng về hết, xung quanh tối om.
Từ thang máy đi lên, hành lang im lìm.
Ngay khi tôi chuẩn bị mở cửa, bỗng dưng có cảm giác phía sau có người.
Quay đầu lại, quả nhiên sau cánh cửa thoát hiểm thấp thoáng bóng một người đàn ông.
Tôi khẽ hít sâu, bước chân nhẹ hẳn, tiến sát về phía sau cánh cửa.
Đèn cảm ứng trên đầu vì lâu không có tiếng động nên đã tự tắt.
Có lẽ người đàn ông phía sau cửa cũng vì không nghe thấy tiếng mở cửa nên ló đầu ra.
Đúng lúc đó, tôi rút bình xịt chống sàm sỡ ra xịt thẳng.
Khi anh ta chưa kịp phản ứng, tôi lập tức túm tay, thực hiện một cú quật vai gọn gàng.
“Bộp—”
Bụi trong buồng thang bay mù mịt, đèn cảm ứng bật sáng, để tôi nhìn rõ gương mặt gã đàn ông đó.
Là Phó Minh.
Anh ta ôm lấy khuôn mặt đỏ rát vì bị xịt, kêu rên thảm thiết.
Tôi nhanh chóng mở cửa bước vào, gọi cho ban quản lý tòa nhà.
Họ cũng nhìn thấy toàn bộ cảnh qua camera và lập tức chạy tới.
Bên ngoài vang lên tiếng thang máy, đợi khi họ tới, tôi mới mở cửa.
“Tô Duyệt, em thật độc ác!”
Tôi mặc kệ tiếng tru tréo của Phó Minh, quay sang hỏi ban quản lý:
“Anh ta vào đây bằng cách nào?”
Dù chưa có nhiều cư dân chuyển đến, nhưng người ngoài muốn vào vẫn phải được chủ nhà đồng ý.
Quản lý tòa nhà cũng không rõ, hỏi bảo vệ mới biết Phó Minh giả làm nhà thiết kế đã hẹn trước, khai cả công ty và toàn bộ thông tin của tôi nên mới được cho vào.
Tôi nhìn đôi mắt cay xè, không mở nổi của Phó Minh, gằn giọng:
“Anh định làm gì?”
Phó Minh mấp máy môi, cố đổi giọng, cuối cùng nói một câu:
“Anh nhớ em.”
Thật lòng, nếu vừa ăn tối xong chắc tôi đã nôn tại chỗ.
“Báo công an đi, giao cho các anh xử lý.”
Nghe tôi nói vậy, anh ta hoảng hốt muốn đứng lên:
“Đừng… đừng báo, Tiểu Duyệt, anh chỉ muốn đến thăm em.”
Thăm tôi?
Tôi chẳng thấy lý do gì để gặp lại Phó Minh.
Giờ tôi thấy phiền anh ta, và chắc anh ta cũng hận tôi không ít.
Đã không chịu nói thật, tôi cũng chẳng muốn dây dưa, chỉ dặn ban quản lý lần sau đừng cho người lạ vào rồi quay đi.
Ai ngờ anh ta bất ngờ túm tay tôi, lôi từ túi ra thứ gì đó định dí vào mặt tôi.