1
Lúc đứng đợi Cố Chuẩn Niên ở sân bay, tôi đã để ý đến hai mẹ con kia.
Người mẹ xinh đẹp, dịu dàng toát ra từ khóe mắt chân mày.
Cậu bé thì rụt rè, níu lấy vạt áo mẹ, mắt lại không rời món đồ treo trên túi tôi.
Đó là một con khỉ vải nhỏ, Cố Chuẩn Niên từng mua tặng tôi trong chuyến trăng mật. Đã hơi cũ, nhưng tôi vẫn luôn mang theo bên mình.
Cậu bé tò mò kéo thử, con khỉ phát ra tiếng “vo vo”.
Người mẹ hơi ngại, kéo con lại, nhẹ giọng dỗ:
“Đó là đồ của cô kia, ngoan nào, đợi ba về rồi mua cho con.”
Cậu nhóc bướng bỉnh lườm tôi, vẫn không rời mắt khỏi con khỉ vải.
Người mẹ chỉ biết xoa đầu bé, dẫn bé sang chỗ khác.
Tôi thấy lòng chua xót, vô thức đưa tay xoa bụng mình.
Tôi suýt nữa đã được làm mẹ rồi.
Nửa tháng trước, tôi bị ngã và mất con.
Tôi và Cố Chuẩn Niên đã kết hôn năm năm, cả hai đều mong có một đứa trẻ.
Mỗi mùa hè anh đều đi công tác một tháng, nhưng tôi nghĩ lần này sẽ khác.
Tôi đã hy vọng anh sẽ ở lại bên tôi, ít nhất là vào lúc tôi yếu đuối nhất.
Nhưng anh chỉ nhìn tôi áy náy:
“Giang Thanh, vé máy bay đặt từ tháng trước rồi.”
“Tại sao người khác không đi thay anh được? Em như thế này mà anh vẫn đi sao?”
Anh im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ lắc đầu.
Bảo không giận là nói dối.
Tôi thực sự muốn biết công việc gì có thể khiến một người chồng bỏ mặc vợ vừa sả//y thai mà vẫn phải đi.
Vì vậy, tôi tìm cò vé, mua chuyến bay sớm hơn một chuyến.
Trong lòng vẫn còn lo sợ, sợ anh nhìn thấy tôi sẽ giận.
Nhưng tôi chỉ muốn ở gần anh, giờ là lúc tôi yếu đuối nhất.
Chuyến bay hạ cánh, người đến đón mỗi lúc một đông.
Tôi đứng mép ngoài, ôm lấy cái bụng vẫn còn đau âm ỉ.
Cố Chuẩn Niên cao lớn, vừa xuất hiện đã rất nổi bật.
Tôi định giơ tay vẫy gọi, thì một tiếng trẻ con lanh lảnh vang lên:
“Ba ơi!”
Cậu nhóc kia lao vào lòng anh, như một mũi tên rời dây.
Cố Chuẩn Niên cười rạng rỡ, dang tay đón lấy cậu bé, bế bổng lên cao.
Rồi tay kia, anh nắm lấy tay người phụ nữ kia thật tự nhiên.
Tôi nghe tim mình đập dồn, cơn đau bụng như lan ra toàn thân.
Cậu bé ôm cổ anh, nũng nịu nói:
“Ba chưa hôn mẹ kìa!”
Cố Chuẩn Niên cúi xuống, ánh mắt vô tình liếc thấy tôi.
Anh sững lại, còn người phụ nữ thì đã mỉm cười hôn lên môi anh.
Tôi chế//t lặng, trong đầu chỉ còn một tiếng gào điếc tai:
Cô ta còn thành thục hơn tôi nhiều lắm.
2
Vài phút sau, tôi và Cố Chuẩn Niên đứng đối mặt nhau ngoài sân bay.
Không xa là hai mẹ con kia, lặng lẽ nhìn về phía chúng tôi.
Tay tôi bị anh nắm đến đau nhói, tôi phải cố sức mới giật ra được.
Sắc mặt anh trầm xuống:
“Em theo đến đây làm gì?”
Tôi bật cười – khi người ta quá giận, quả nhiên chỉ có thể cười.
“Đi công tác à? Cố Chuẩn Niên, anh không định giải thích trước sao?”
Anh do dự liếc nhìn hai người kia, trán đã lấm tấm mồ hôi:
“Hồi trước anh từng... đi hiến tinh trùng. Sau đó cô ấy tìm đến anh.”
Cô ấy tên là Long Hiểu Đồng, chủ một tiệm hoa.
Còn cậu bé cứ gườm gườm tôi từ nãy đến giờ là Long Nguyên Châu.
Nghe thấy cái tên đó, tôi như bị đóng băng.
“Nguyên Châu… Châu Châu... Cố Chuẩn Niên, sao anh dám?”
Hồi mới cưới, chúng tôi từng viết những cái tên yêu thích lên giấy.
Anh nhìn hai cái tên tôi viết, cười rất dịu dàng.
“Nếu là con trai thì đặt là Nguyên Châu, con gái thì là Nguyên Noãn.”
Rõ ràng anh cũng nhớ lại, ánh mắt tránh né, sắc mặt tái nhợt.
“Giang Thanh, anh không nghĩ nhiều đến vậy...”
Anh kể rằng Long Hiểu Đồng chỉ liên hệ sau khi sinh con.
Đứa trẻ sinh thiếu tháng, sức khỏe yếu, thường xuyên phải vào viện.
“Lúc ấy cô ấy chỉ muốn anh biết có đứa con như vậy, tưởng không cứu nổi nữa rồi.”
Nhưng đứa trẻ vẫn sống sót.
“Cô ấy muốn anh thi thoảng đến chơi với bé, để bé không nghĩ là mình không có ba.”
Tôi lạnh toát từ trong lòng.
Tính theo thời gian, thì từ lúc chúng tôi kết hôn, mọi chuyện đã âm thầm diễn ra sau lưng tôi.
“Thảo nào năm nào cũng phải 'đi công tác' một tháng...”
Anh thở dài:
“Anh chỉ đi vào mùa hè để ở cạnh con thôi, ngoài thời gian đó thì không liên lạc.”
Tôi đưa tay muốn lấy điện thoại anh.
Anh lại bất ngờ né tránh.
Bình thường điện thoại anh vứt lung tung, tôi muốn xem lúc nào cũng được.
Mãi đến bây giờ, tôi mới nhận ra, chiếc điện thoại anh đang cầm – tuy là cùng kiểu – nhưng màu khác, vỏ sau là một tấm ảnh gia đình.