01
Hôm sau, người đến gõ cửa lại là mẹ anh – bà Hoắc.
Người phụ nữ quý phái, luôn xuất hiện chỉn chu với thần thái ung dung nay lại cúi đầu áy náy, không dám nhìn tôi.
“Tiểu Đường à, là A Sâm nó khốn nạn, nó có lỗi với con.
Nhưng vì tình cảm hai nhà bao năm nay, và vì đứa bé trong bụng con… Mẹ xin con, hãy cho nó thêm một cơ hội.
Chỉ năm ngày thôi.
Nếu năm ngày nữa nó vẫn không biết quay đầu, mẹ sẽ đích thân đến doanh trại giúp con nộp đơn ly hôn.”
Tôi đặt tay lên bụng – lúc này còn chưa lộ rõ – lòng bất giác trôi về ký ức nhiều năm trước.
Khi ấy tôi theo cha mẹ tham gia chiến dịch hỗ trợ sơ tán kiều dân, vừa chuẩn bị rút lui thì bất ngờ bị bạ/o lo//ạn tấ//n cô//ng.
Nhiều người thân binh bị bắt, tôi và Hoắc Sâm cũng nằm trong số đó.
Trong căn kho tối om, anh che chắn cho tôi sau lưng, khẽ trấn an:
“Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”
Dù bị bọn bắ//t c/ó//c dùng báng sú//ng đánh đến bật m//áu ở khóe miệng, anh vẫn nắm chặt tay tôi không buông:
“Chúng ta đã ngoéo tay rồi. Từ giờ về sau, anh sẽ luôn che chở cho em.”
Có lẽ tôi vẫn chưa quên được lời hứa ấy. Cũng có thể vì đứa bé trong bụng, tôi gật đầu đồng ý với mẹ anh.
Chưa đến nửa tiếng sau khi bà rời đi, Hoắc Sâm trở về.
Anh ta như thể hoàn toàn không hay biết chuyện cả quân khu đang bàn tán về mình và "bạch nguyệt quang", thản nhiên bắt chuyện với tôi:
“Dạo gần đây anh có nhiệm vụ ở nước ngoài, nên không quan tâm đến em được.
Em từng nói muốn đi nghỉ dưỡng ở khu suối nước nóng đúng không? Anh đưa em đi coi như bù đắp, được không?”
Tôi im lặng rất lâu mới đáp khẽ: “Được.”
Hai ngày ở suối nước nóng trôi qua trong yên bình lạ thường.
Anh đi dạo quanh hồ cùng tôi, xách túi giúp tôi, thậm chí còn ngồi xổm xuống buộc dây giày cho tôi.
Từng cử chỉ tỉ mỉ ấy khiến tôi ngỡ như mình đang sống lại khoảng thời gian trăng mật.
Tối cuối cùng, chúng tôi cùng nhau ngâm mình trong bồn suối.
Tôi mặc chiếc áo choàng tắm màu nhạt, vừa ngồi xuống thì anh đã kéo tôi vào lòng.
Tôi căng người theo phản xạ: “Hoắc Sâm, em đang ma//ng th//ai.”
Anh áp môi lên vành tai tôi, hơi thở nóng rực:
“Anh đã hỏi bác sĩ quân y rồi, chỉ cần nhẹ nhàng một chút sẽ không sao.”
Tôi không nói gì thêm, cũng không vùng vẫy nữa, để mặc anh ôm mình.
Làn nước gợn nhẹ vỗ vào thành bồn, như tiếng thở dài vô thanh, cũng như một nhà giam không lối thoát.
Một tiếng sau, anh nắm tay tôi bước ra khỏi bồn suối.
Khi đi ngang qua sảnh lễ tân, tôi đang ngắm nhìn mấy món trang sức thủ công thì anh đột nhiên dừng bước.
Tôi quay đầu nhìn theo ánh mắt anh.
Tần Thư Ngữ – mối tình đầu của anh – đang đứng ở cửa sảnh.
02
Cô ta vẫn mặc đồng phục biểu diễn của đoàn văn công, rõ ràng vừa hoàn thành nhiệm vụ biểu diễn phục vụ quân đội.
Hốc mắt hoe đỏ đẫm ánh nước, trông như một chú nai nhỏ vừa bị ấm ức.
Ngay giây tiếp theo, bàn tay Hoắc Sâm đang nắm lấy tay tôi bỗng dưng buông ra.
Anh bước lên nửa bước, rồi lại gồng mình dừng lại, vai lưng thẳng đơ.
Cuối cùng, anh lại siết chặt tay tôi, nhanh chóng kéo tôi bước về phía thang máy.
Về đến phòng, không khí nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Anh đứng ngoài ban công hút thu//ốc, đầu mẩu vứt đầy dưới đất.
Tôi đứng dậy, định ra ngoài hít thở chút không khí: “Em đi xuống mua chai nước.”
Anh không quay đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tôi ngồi rất lâu trước cửa hàng tiện lợi, cho đến khi Tần Thư Ngữ bưng cốc cà phê đi đến, ngồi đối diện tôi:
“Thịnh Đường, bây giờ cô có phải đang nghĩ mình đã thắng rồi không?”
Tôi chẳng buồn để ý, đứng dậy định đi, nhưng cô ta lại nắm lấy cổ tay tôi:
“Nếu không phải vì tôi phải đến vùng chiến sự biểu diễn và chủ động từ bỏ A Sâm, thì cô nghĩ cô có cơ hội lấy được anh ấy sao?”
Ngực tôi như bị kim châm, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản: “Thì sao?”
Tần Thư Ngữ khựng lại, đầu ngón tay cầm ly cà phê siết đến trắng bệch.
“Cô tin không, chỉ cần tôi mở miệng, anh ấy sẽ lập tức ly hôn với cô!”
Tôi nhìn vào ánh mắt cố chấp của cô ta, bỗng cảm thấy buồn cười:
“Cô Tần à, chen vào hôn nhân của quân nhân là vi phạm pháp luật đấy. Là thành viên đoàn văn công, cô đáng lẽ phải hiểu rõ điều đó hơn ai hết.”
Mặt cô ta tái xanh, giọng hạ thấp: “Chi bằng cô hỏi Hoắc Sâm xem, trong lòng anh ấy, ai mới là người thứ ba?”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Người thứ ba là do pháp luật quyết định.”
Nói rồi tôi lườm cô ta một cái, xoay người bỏ đi.
Khi quay lại phòng, bên trong không còn ai.
Tôi gọi cho Hoắc Sâm, nhưng tiếng chuông lại vang lên từ phòng bên cạnh.
Qua khe cửa chưa khép, tôi thấy Hoắc Sâm đang ôm Tần Thư Ngữ trong lòng.
Anh nhìn thấy tên tôi hiện trên màn hình, không chút do dự nhấn tắt cuộc gọi.
Giây tiếp theo, Tần Thư Ngữ kiễng chân đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ.
Cảnh tượng đó như một trận mưa đạ//n x//é to//ạc lồng ngực tôi.