5
Hôm sau, thương ông Lý phải xoay như chong chóng cả ngày, tôi nhảy xong bài dưỡng sinh liền mua sẵn bữa sáng mang về.
Vừa bước vào cửa, đã thấy ông Lý đang luống cuống buộc tóc cho Na Na.
Na Na còn chưa tỉnh hẳn, cả người lờ đờ ngáp ngắn ngáp dài.
Tóc tai rối tung, trông y như một con búp bê xù lông.
Tôi bật cười, bảo ông Lý dừng tay đi ăn sáng, để tôi giúp bé buộc tóc, thay đồ.
Ông Lý nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.
Ăn xong, ông đưa Na Na đi học.
Mỗi buổi học thường kéo dài một tiếng rưỡi đến hai tiếng, đi về chờ đợi không đáng, nên ông thường ở lại gần đó luôn, chờ học xong lại đưa bé đến lớp tiếp theo.
Một lớp xong là chạy tiếp đến lớp khác.
Từ sáng đến tối, ông Lý bận rộn ngoài đường không ngơi nghỉ.
Còn tôi, cuối cùng cũng có thể yên ổn nghỉ ngơi ở nhà.
Cả tôi và ông Lý đều khỏe mạnh, có lương hưu, không vướng bận gì từ gia đình.
Cũng chính vì vậy tôi mới dám bước vào mối quan hệ tuổi xế chiều này.
Không mong phú quý vinh hoa, chỉ mong có người cùng bầu bạn, sống những tháng ngày còn lại một cách dễ chịu.
Buổi tối, trước khi ngủ, hai chúng tôi nằm tâm sự.
Ông Lý than thở:
“Đợi vợ chồng thằng hai về, phải bảo chúng nhanh chóng đón Na Na đi.
Cả ngày nay, anh mệt đến muốn đứt hơi rồi đây này.”
Tôi dịu giọng an ủi, rồi tò mò hỏi:
“Trước đây vợ chồng thằng hai đi coi hàng, cũng gửi Na Na cho anh trông à?”
Ông vừa uống trà vừa lắc đầu:
“Hồi bà nội Na Na còn sống, tụi nó từng gửi mấy lần.
Từ sau khi bà ấy mất, mấy năm nay toàn gửi bé vào lớp học bán trú.
Anh già thế này, sao chăm nổi con gái nhỏ chứ.”
Tôi hiểu ra ngay.
Vốn không muốn nghĩ nhiều, nhưng không kìm được suy đoán:
Chẳng lẽ vì tôi và ông Lý sống chung nên họ mới đem con gửi?
Nghĩ lại thì, người chăm Na Na chính vẫn là ông Lý.
Nếu bắt tôi làm hết, thì thật là không tưởng.
Nhưng đúng như câu “sợ gì là dính đúng cái đó”.
Ngày thứ ba, trên đường đưa Na Na đến lớp, ông Lý bị tai nạn xe nhẹ.
Tôi nhận được điện thoại, lập tức chạy tới bệnh viện.
Ông phải chụp CT.
May mắn là Na Na không sao, còn ông chỉ bị chấn động nhẹ, cần nhập viện theo dõi vài ngày.
Người con trai cả cũng đến sau khi nghe tin, xác nhận ba không sao xong thì đi xử lý bảo hiểm.
Ông Lý dặn tôi:
“Văn Anh, Na Na vẫn còn phải đến lớp, không thể không ai đón đưa.”
Tôi gật đầu:
“Anh yên tâm, em lo được. Anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Mấy ngày sau đó, tôi tất bật đưa đón Na Na khắp nơi đi học, còn phải tranh thủ đem cơm vào viện cho ông Lý.
Chỉ hai ngày mà tôi sụt cân thấy rõ.
Không còn cách nào khác, tôi đành bàn với ông, thuê người chăm sóc trong viện để tôi chuyên tâm lo cho bé.
Đến ngày ông xuất viện, vợ chồng thằng hai cuối cùng cũng quay về.
Cả hai cùng đến viện đón ông Lý.
Tôi thở phào nhẹ nhõm — những ngày mệt mỏi cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng khi tính tiền cho người chăm sóc, lại nảy sinh vấn đề.
Người đó đã chăm ông Lý 5 ngày, tiền công 1.200 tệ.
Tiền viện phí trước sau cũng hơn 4.000.
Ông Lý vào viện gấp, không mang tiền theo là chuyện bình thường.
Ai ngờ, vừa nghe nói phải trả tiền, con dâu liền gọi chồng:
“Khách hàng gọi, anh ra nghe máy đi!”
Thằng hai liền lập tức đi ngay.
Hai vợ chồng cầm điện thoại, cùng bước ra hành lang.
Người chăm sóc nhìn theo, nhếch mép cười khẩy, rõ là gặp cảnh này quen rồi.
6
Chưa bàn đến chuyện trước kia tôi và ông Lý đã thống nhất: ai bệnh thì tự lo tiền viện phí.
Mà lần này, ông bị thương còn là do giúp đưa đón Na Na.
Dù sao thì cũng phải là nhà thằng hai chịu khoản tiền đó chứ?
Tôi bực trong lòng, mặt lạnh tanh.
Ông Lý vội vàng trấn an:
“Văn Anh, em tạm trả trước đi, về nhà anh sẽ chuyển lại cho.”
Hết cách, tôi đành trả toàn bộ số tiền.
Lúc tôi vừa trả xong, hai vợ chồng thằng hai mới lật đật quay lại, cười gượng:
“Trời ơi, sao ba lại vội vàng tự trả như vậy.
Chuyện này rõ ràng là do chăm cháu mà ba bị thương, lẽ ra tụi con phải lo chứ!”
Nghe thì hay ho, nhưng có thấy họ trả lại tiền đâu.
Về đến nhà, con dâu tíu tít lấy ra một chiếc hộp:
“Con đi biết bao nhiêu tiệm mới chọn được cái này đó ạ.”
Cô ta mở hộp, lấy ra một chiếc vòng tay vàng, đeo lên tay tôi:
“Dì Văn Anh à, dạo này dì cực quá, nào là ba bị thương, nào là dì chạy đôn đáo chăm cháu, tụi con thật sự áy náy.
Chiếc vòng này coi như chút tấm lòng, mong dì thích ạ.”
Ông Lý cũng đã nghỉ ngơi vài hôm, tinh thần khôi phục rõ rệt.
Ông cười vui vẻ khen con dâu:
“Vẫn là Tình Tình chu đáo, chúng ta là người một nhà, khách sáo làm gì.”
Thấy cô ta thân thiện, nói chuyện dễ nghe, tôi cũng dần nguôi giận.
Không ngờ mấy ngày sau, tôi vừa nhảy dưỡng sinh về đến nhà, đã thấy Na Na lại có mặt.
Ông Lý đang ngồi trò chuyện với con trai.
Thấy tôi vào, thằng hai liền cười niềm nở:
“Dì Văn Anh à, mới mấy ngày mà Na Na đã quý dì rồi.
Nhất định đòi qua chơi tiếp. Trẻ con mà, đâu biết nói dối.
Chắc chắn là dì chăm bé tốt lắm, nên bé mới dính dì vậy đó!”