1.
“Sang đây mau! Tôi bị ngã rồi!”
“Cả người đau đến mức không nhúc nhích nổi!”
“Nếu cô mặc kệ tôi, dù tôi có chết cũng sẽ ám cô đấy! Ngày nào cũng đến nhà cô làm ầm lên…”
Sáu giờ sáng, mẹ chồng gọi điện nói bà bị ngã.Bảo tôi lập tức tới cứu bà.
Tôi vội vàng gọi thằng bé lớn dậy.
Thằng bé năm nay mười một tuổi, rất hiểu chuyện.Bị tôi đánh thức mà chẳng hề cáu kỉnh, còn nghiêm túc nghe tôi dặn dò.
Tôi căn dặn nó: khi đồng hồ báo thức reo, nhớ tự dậy, gọi em gái cùng dậy.Sau khi đánh răng rửa mặt, xuống dưới mua bữa sáng hai đứa thích ăn, rồi cùng nhau tới trường.
Xác nhận con đã nhớ rõ hết lời dặn, tôi mới vội vàng chạy xuống hầm xe, lái xe tới nhà mẹ chồng.
Bà đúng là ngã nặng thật.
Tôi nhanh chóng kiểm tra sơ bộ, chắc chắn bà bị gãy xương.Tôi cõng bà – người nặng hơn tôi hai chục cân – lên xe, phóng thẳng tới bệnh viện.
Trên đường, bà không ngừng càm ràm:
“Sao giờ cô mới tới hả? Tôi đau sắp chết rồi đây này!”
“Sao cô không chạy nhanh hơn hả? Tôi đau như thế này rồi mà cô còn dừng đèn đỏ nữa là sao? Cô định ép tôi – bà già này – vào chỗ chết mới hả?”
“Cô hại chết con trai tôi rồi, bây giờ còn muốn hại luôn cả tôi mới cam tâm đúng không?”
Tôi biết tính bà là vậy.
Nếu là ngày thường, chắc tôi cũng chẳng nể mặt mà cãi lại vài câu cho hả.
Nhưng giờ bà đang bị thương.Tôi cũng chẳng buồn đôi co nữa.Giả vờ không nghe thấy cho xong.
Đưa bà tới bệnh viện, tôi vội vàng đăng ký khám cấp cứu.
Bác sĩ kê xong một loạt chỉ định, tôi lại cõng bà đi tìm xe lăn.
Xe lăn trong bệnh viện phải đặt cọc, mỗi giờ thuê là ba mươi đồng, nhưng tiền đặt cọc tận năm trăm.
Mẹ chồng tôi—bà Lưu Xuân Mai—vừa nghe giá thì lập tức trợn tròn mắt, kiên quyết không chịu thuê.
“Đắt vậy sao? Chừng đó tiền mua được bao nhiêu thịt sườn rồi? Tôi không muốn phí phạm như vậy!”
“Nếu cô nhất quyết bắt tôi ngồi xe lăn, tôi sẽ nhảy lầu tự tử cho cô vừa lòng!”
Bà Lưu Xuân Mai, trước giờ nổi tiếng thích làm loạn.
Trước kia tôi đã chịu không ít thiệt thòi vì mấy chiêu “chết sống đòi đi” của bà.
Mỗi lần gặp chuyện bé như con kiến, bà đều làm quá lên, dọa dẫm cả nhà như sắp tận thế.
Về sau, thấy chẳng ai còn tin hay dỗ dành, bà lại thay đổi cách diễn.
Nhưng hôm nay bà đặc biệt cứng đầu.
Tôi nói sao bà cũng không chịu nghe, cứ nhất quyết không chịu thuê xe lăn vì… tiếc tiền.
Không còn cách nào khác, tôi đành cắn răng tiếp tục cõng bà đi làm đủ thứ kiểm tra:Lấy máu, xét nghiệm, chụp phim…
Ở trong bệnh viện, tôi cứ như con ruồi mất phương hướng.Cõng bà trên lưng, loạng choạng chạy khắp nơi, chẳng biết đã đi bao nhiêu đường vòng vô ích.
Đúng lúc tôi mệt đến mức đầu óc quay cuồng, thì bà lại mở miệng:
“Cô đúng là biết diễn trò.”
“Cái bụng dạ này cũng sâu thật.”
Tôi khựng lại, vừa thở hổn hển vừa ngạc nhiên: “Bà nói gì cơ?”
Tôi nghe điện thoại cái là lao đi ngay.Lo lắng dậy con, sắp xếp việc nhà, rồi vội vã đưa bà đi viện.
Bao nhiêu việc chạy ngược chạy xuôi, bao nhiêu đoạn đường cõng bà đi nặng trĩu cả người…
Con mình còn đang ở nhà một mình chưa ai trông…Tôi có tâm cơ chỗ nào chứ?
Nói thật, đến giờ phút này tôi còn thấy bản thân thánh mẫu đến mức ngu ngốc.
Dù gì bà cũng chỉ là mẹ chồng, chứ có phải mẹ ruột tôi đâu.
Bà Lưu Xuân Mai lại nói tiếp:
“Vừa rồi bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp nói ‘không phải’ thì cô đã cướp lời rồi.”
“Cô định giành tài sản với con gái tôi phải không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ để lại đồng nào cho cô.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi sau này đều là của con gái tôi hết.”
2.
Nghĩ hồi lâu, tôi mới nhớ ra tình huống lúc đó là gì.
Bác sĩ hỏi tôi có phải con gái của bà ấy không,chỉ đơn giản vì cần người ký giấy nhập viện.
Bệnh viện yêu cầu phải là chính bệnh nhân hoặc thân nhân trực hệ ký tên.
Tôi đâu có cướp lời ai?Chỉ nhẹ nhàng nói với bác sĩ một câu:“Mẹ tôi có thể tự ký được.”
Một câu chẳng mang ý gì, tôi còn chẳng để tâm…Vậy mà trong mắt bà ta, nó lại trở thành “bằng chứng” để tấn công tôi?
Tôi thật sự cạn lời.
Thấy sắc mặt tôi không dễ coi,Lưu Xuân Mai càng đắc ý:
“Đồ của tôi, tôi có quyền quyết định.”
“Tôi muốn cho ai thì cho người đó.”
“Tôi sẽ để hết lại cho con gái mình, một xu cũng không để cho cô.”
Tôi bật cười.
Bà ta tưởng muốn cho Chu Manh Manh là cho được sao?
Tôi lấy điện thoại, gọi thẳng cho Chu Manh Manh.
“Alo, mẹ cô bị thương, đang nằm ở bệnh viện Nhân Dân thành phố. Cô đến chăm đi.”
Chu Manh Manh hét lên trong điện thoại:
“Dựa vào đâu chứ! Tôi không đi!”