1.
Nương ta là nữ nhân vừa thông tuệ lại vừa xinh đẹp nhất trong thôn.
Nương biết làm ra vô số món ăn kỳ quái nhưng ngon khó tả, cũng hay nói mấy lời mà ta nghe chẳng hiểu gì.
Thế nhưng, ta chỉ may mắn thừa hưởng nhan sắc của nương, còn cái đầu óc thông minh kia thì chẳng được phân chút nào.
Nương nhìn ta thở dài não nề, chẳng nói gì nhiều, chỉ chăm chăm kể chuyện cổ tích trước giờ ngủ.
Trong những câu chuyện đó, nữ tử nào cũng sẽ cứu một lang quân bên đường, rồi động lòng xuân, cuối cùng đều chết trong bi thương.
Ta nhíu mày nhìn nương, nghiêm túc nói:“Nương ơi, con muốn nghe chuyện chú thỏ cơ.”
Nương lập tức bịt miệng ta lại:“Không, con không muốn nghe đâu.”
Thế là, ta đành nghe thêm một câu chuyện nữa về một nữ tử vì cứu nam nhân mà bị ngược tâm, ngược thân đến chết.
Nghe mãi thành quen, có lần ta hỏi nương:“Nếu ngay từ đầu con giết hắn luôn thì có cần nghe mấy chuyện này không?”
Nương suy nghĩ một hồi rồi đáp:“Nếu con mặc kệ hắn, hắn cũng sẽ chết thôi.”
Ta gật đầu vui vẻ:“Vậy thì đỡ rắc rối rồi! Nương, giờ con được nghe chuyện chú thỏ chưa?”
Nương dịu dàng xoa đầu ta, rồi đổi sang kể một câu chuyện khác.
【Luận Về Tầm Quan Trọng Của Nghệ Thuật Pha Trà】
...
Được rồi, dù gì thì câu chuyện trước khi ngủ cuối cùng cũng có chút đổi mới.
Vì thế, khi gặp một thư sinh nằm thoi thóp bên đường, ta liền bước ngang qua người hắn mà không buồn liếc mắt lấy một cái.
Nhưng đi được vài bước, ta dừng lại. Ánh mắt dừng nơi ba cái bánh bao trong tay.
Bánh bao có màu xanh kỳ quái, hình thù cũng rất... khó diễn tả, nhìn thôi đã chẳng muốn ăn.
Bởi vì—đó là bánh cha ta làm.
Nương ta trăm cái đều tốt, duy chỉ có một điều không ổn — đó là quá nuông chiều cha ta.
Mà cha ta, ngàn điều đáng khen, chỉ có một tật xấu không sửa được — chính là nấu ăn dở tệ, lại rất thích làm đồ ăn cho ta.
Món cha ta nấu, ngay cả con Đại Hoàng đói ba ngày cũng chẳng buồn ngó tới.
Ta cũng chẳng thiết ăn mấy cái bánh bao nhìn thôi đã hết sạch cảm giác thèm ăn kia, nhưng nếu đem vứt đi thì lại nhớ đến lời dạy của nương — đồ ăn không được lãng phí.
Khổ nỗi, sắp đến trưa rồi mà ba cái bánh vẫn y nguyên nằm trong giấy dầu chưa ai động đến.
Nếu đem về thật, thể nào cha ta cũng buồn.
Mà cha ta buồn thì nương ta lại phải dỗ dành.
Nương mà đi dỗ cha, thì chẳng thể nằm ngủ cùng ta được nữa.
Ta không ham gì mấy câu chuyện trước khi ngủ, nhưng mà nương thơm thơm, mềm mềm, nằm cạnh nương thật dễ chịu.
Nghĩ tới đây, ta không do dự nữa, liền nhét ngay cái bánh bao vào miệng thư sinh kia.
Sợ hắn nghẹn, ta lại đổ thêm mấy ngụm nước.
Thư sinh “uể” một tiếng, tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng.
Ta vẫn tiếp tục nhét bánh không dừng tay. Hễ thấy hắn trợn trắng mắt vì nghẹn, ta lại đổ nước.
Chẳng mấy chốc, ba cái bánh đã được hắn ăn hết.
Ăn xong, thư sinh đánh một cái ợ, mùi vị lạ lùng khiến hắn suýt nữa lại nôn ra, nhưng cuối cùng cái bụng cũng được lấp đầy, bèn nhìn ta đầy cảm kích.
“Đa tạ cô nương đã cứu mạng.”
Tâm trạng ta cũng rất tốt, mỉm cười phất tay:“Không sao không sao, ăn no rồi thì đi đi. Ta cũng phải về nhà rồi.”
“Cô nương!” — thư sinh gọi ta lại —“Ân cứu mạng, tại hạ xin ghi tạc trong lòng. Đợi sau này đỗ đạt công danh, nhất định sẽ quay lại báo đáp cô nương. Chỉ xin cô nương cho biết tên, để sau này tiện bề tìm gặp.”
Ta cảnh giác liếc hắn một cái, tay chậm rãi đưa ra sau lưng.
Từ nhỏ ta đã quen chạy nhảy trên núi, để tránh bị dây leo hay bụi gai cản đường, ta luôn mang theo bên mình một cái liềm sắc bén.
“Thư sinh,” ta hỏi, giọng đều đều, “chàng… có định cưới ta không?”
Chỉ cần hắn dám nói “phải”, ta liền dám vung liềm cắt cổ hắn, sau đó lôi xác lên núi vứt cho bầy sói ăn.
Thư sinh nhìn ta, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín, nhưng vẫn vội vàng xua tay:“Không được không được! Tại hạ đã có người trong lòng, từng thề sẽ cùng nàng đầu bạc răng long, tuyệt đối không dám làm lỡ dở cô nương.”
Ta cười tươi rói, buông tay khỏi cán liềm:“Vậy thì tốt, ta cũng không cần báo đáp gì. Chàng đi đi.”
“Nhưng mà…” — thư sinh mở miệng, đôi mắt lấp lánh, đẹp đến mức khiến người ta suýt nữa mềm lòng.
Ta lại lặng lẽ đặt tay lên cán liềm.
Chỉ nghe thư sinh nói tiếp:“Ta có thể hứa với cô nương: vàng bạc vạn lượng, nam tử kinh thành, cô nương muốn chọn ai cũng được.”
“Hãy tin ta. Dựa vào học vấn của ta, trong vòng năm năm, nhất định có thể làm được điều đó.”
Hắn rất tự tin.
Còn ta… lại bắt đầu do dự.
Nương từng nói, ngàn vạn lần không được động lòng với nam nhân lai lịch bất minh.
Nhưng mà… nương ơi… hắn nói là vàng bạc đó… còn là vạn lượng cơ…
Vàng bạc a… vạn lượng a…
Chuyện này đúng là khiến người ta khó mà không xiêu lòng.