42.
Hoàng đế rút ra thượng phương bảo kiếm.
Trên lưỡi kiếm, máu của Kha cô cô vẫn chưa kịp khô.
Ngài cầm kiếm, từng bước từng bước tiến về phía ta.
Mỗi bước như dồn nén thiên uy, như nghiền nát ý chí.
Ta quỳ đó, nhìn bóng áo rồng từng chút một áp sát,trong đầu chỉ vang lên một câu:
“Hóa ra, ta chắn…không chỉ là đường của Bắc Sơn vương.”
Là cả long xa của đế vương.Là sự sợ hãi của thiên tử.Là bí mật nhơ nhớp của triều đình.
Là con rồng mà ngài không dám thừa nhận —là huyết mạch ngoài giá thú, mang họ hoàng mà không được gọi tên.
Chẳng lẽ...Nhị hoàng tử — là long chủng bất hợp pháp?
Vì để che giấu vết nhơ đó,vì sợ thiên hạ cười vào long uy,hoàng đế sẵn sàng ném bách tính vào tay Bắc Sơn vương, để giữ cho ngai vàng sạch sẽ.
Chỉ vì một sự xấu hổ…mà chấp nhận giao cả thiên hạ cho lang sói.
Ta cứng người, tim thắt lại.
Không phải vì sợ chết.
Mà là vì lần đầu tiên,ta thấy ngai vàng này…so với máu tanh của Bắc Sơn vương,còn đáng sợ hơn nhiều.
43.
Mấy tháng trước,ta từng cùng tiểu thư nhà phủ doãn đi chùa thắp hương.
Nàng cầu tài vận.Ta… cầu nhân duyên.
Ta quỳ trước bồ đoàn,thành tâm khấn rằng:
“Tín nữ nguyện lấy mười năm đơn côi của tiểu thư,đổi lấy một phu quân tám múi, giọng hay, chung tình, không nạp thiếp, đảm việc bếp núc, biết nghe lời,không cưới ai ngoài ta, thậm chí sẵn lòng vì ta mà soán quyền, chém vua, trở thành người chồng hiếu thuận bậc nhất thiên hạ.”
Đêm ấy, ta nằm mộng.
Phật tổ vắt chân, tay phe phẩy quạt giấy, cười bảo:
“Chuẩn.”
Nhưng nếu Phật thật sự ở trên trời cao,nếu có thể cho ta quay lại khoảnh khắc ấy,ta sẽ không cầu những điều ấy nữa.
Không cần tám múi, không cần chém vua, không cần ân sủng trọn đời.
Giờ đây, nếu còn một lần để khấn nguyện,ta sẽ chỉ cầu một điều:
“Tín nữ nguyện lấy mười năm cô độc,đổi lấy một minh quânbiết xem muôn dân trong thiên hạ như cốt nhục của chính mình.”
44.
“Hộ giá!”
Tiếng thái giám the thé vang vọng giữa chính điện.Như tiếng kim loại bị mài trên đá, xé toạc cơn yên lặng.
Hoàng đế,bỗng khựng lại ngay trước mặt ta.
Ngoài điện, mưa rơi tầm tã, sấm chớp giáng xuống như trừng phạt của trời.
Ta ngẩng đầu—một giọt máu nóng hổi, nặng nề rơi xuống giữa ấn đường ta.
Ta thấy…Ngự Lâm quân đã bao vây điện.
Thẩm Thanh Ngô, đứng sau lưng hoàng đế,trong tay là bảo kiếm,mũi kiếm xuyên qua từ dưới bả vai trái, đâm thẳng qua ngực đế vương.
Máu tươi, từ mũi kiếm, nhỏ xuống giữa trán ta.
45.
“Tạo phản rồi! Thẩm Thanh Ngô tạo phản rồi!”
Triều đường náo loạn.Quan lại vỡ tổ như đàn chim mất hướng,chữ "nghịch thần" lặp đi lặp lại giữa điện, như tiếng trống báo tang.
Ngự Lâm quân đã phong tỏa toàn bộ hoàng cung.Hoàng đế ngã xuống, huyết nhuộm long y.
Ta thấy Thẩm Thanh Ngô chậm rãi rút kiếm,vươn tay, tháo chiếc ngự miện từ trên đầu đế vương.
Một động tác nhẹ như khói,nhưng chấn động cả lịch sử Đại Nguyên.
Bên ngoài, Nhị hoàng tử đã thống lĩnh đại quân, chặn kín hoàng môn.
Mọi con đường chạy trốn đều đã bị chém đứt.
Thẩm Thanh Ngô quỳ xuống,tự tay đội vương miện lên đầu Nhị hoàng tử.
Vị hoàng tử từng bị cả triều đình truy sát,giờ… đứng thẳng trên nền máu,nhận lấy đế vị bằng chính mạng của phụ hoàng.
Hắn bước ngang qua ta.
Khi đến trước mặt, hắn dừng lại.
Giọng nói mang theo mưa gió và cả máu tanh,nhưng ánh mắt hắn lại rất dịu dàng:
“Lời cầu nguyện cuối cùng của nàng trước Phật…ta đã thực hiện rồi.”
46.
Ngày hai mươi mốt tháng Tư,ta chính thức, rực rỡ, gả cho Thẩm Thanh Ngô — đương kim Nhiếp chính vương.
Nói cho đúng,đây là lần thứ hai ta thành thân với hắn.
Lần đầu tiên, hắn tên là Liễu Tố,một kẻ ăn mày trong mắt người đời.Không kiệu hoa, không bái đường, đến cả tờ hôn thư cũng chẳng có.
Lần thứ hai này —hắn cho ta đủ đầy tất cả.
Tám mươi tám tráp sính lễ trải dài từ phủ vương đến tận ngoài thành.Không chỉ có vàng bạc châu báu ta thích,còn có hai gốc cây ngô đồng.
“Dưới bóng ngô đồng,ba năm ba lần, gặp lại nàng.”
Ta hỏi hắn:
“Chàng dám tạo phản như vậy… không sợ sao?”
Hắn cười, hỏi lại:
“Thế còn nàng?Nàng dám vu oan người vô tội giữa triều đình, không sợ sao?”
Ta mím môi, nghẹn mà bật cười.
Nhị hoàng tử — nay là tân hoàng, ban cho ta phong hàm mệnh phụ.Bút phê sắc son lại là nét bút của Thượng thư phòng tiên sinh…