5
Ta lấy hết can đảm chạy tới chỗ thế tử.
Nước tắm đều đã chuẩn bị sẵn, chỉ đợi ta lột sạch Mộ Dung Dạ rồi ném vào trong.
Thế tử thúc giục: “Còn ngây người làm gì, mau cởi quần áo cho ta!”
Ta hít sâu một hơi, đưa tay bắt đầu cởi áo hắn.
Đến khi chỉ còn lại cái khố, ta thật sự không xuống tay được.
Mộ Dung Dạ nổi giận:
“Mau lên, chẳng lẽ bản thế tử còn phải mặc cái này mà tắm sao? Đều là nam nhân cả, ngươi ngượng cái gì?”
Ta hít sâu, một phát kéo tuột khố hắn.
Ọe, xấu thật.
Mộ Dung Dạ giận điên: “Ngươi nhìn đủ chưa? Bản thế tử tuy không thích mấy ả phấn son tầm thường, nhưng cũng không đến lượt tên háo sắc xấu xí như ngươi vọng tưởng đâu!”
Mặt ta nhăn lại, cũng mặc kệ xấu hổ.
Tức tối bế phắt hắn lên.
Nói như thể ta thèm muốn hắn lắm vậy.
Ta khỏe, dễ dàng nhấc bổng Mộ Dung Dạ ném vào thùng nước.
Mộ Dung Dạ lim dim mắt, sắc mặt cũng không còn tức giận như trước.
“Ngươi, qua đây kỳ lưng cho ta.”
Mặt ta đỏ bừng đi đến.
Tay vừa chạm vào cơ lưng rắn chắc của hắn, Mộ Dung Dạ thoải mái rên nhẹ hai tiếng.
Phải nói, cảm giác tay đúng là không tệ.
Kỳ một lúc, cảm giác xấu hổ ban đầu cũng biến mất, khăn tắm trong tay ta lướt trên người hắn càng lúc càng thuần thục.
Thế tử này mà là nam nhân bình thường thì tốt biết mấy!
Một người đàn ông tốt thế này, lại không thể để phụ nữ hưởng được, đúng là uổng phí!
Ta tranh thủ bóp một cái lên cơ ngực hắn.
Mộ Dung thế tử vừa nhắm mắt hưởng thụ vừa chê bai.
“Lực mạnh quá, ngươi muốn kỳ chết ta à?”
“Lực yếu quá, ngươi chưa ăn cơm à?”
“Chỗ này chà mấy lần rồi, không đổi chỗ khác à?”
“Sao cứ bóp mãi chỗ đó của ta, ngươi biến thái à?”
Ta tức giận nói: “Ngươi lắm lời quá vậy? Muốn ta hầu thì im đi, không thì ta gọi người khác đến.”
Mộ Dung Dạ lập tức câm nín.
“Được rồi, ngươi giỏi.”
“Nhưng bản thế tử nhắc nhở ngươi, tốt nhất nên cẩn thận, đừng để người khác phát hiện ngươi là nam, nếu không ta sẽ không bảo vệ ngươi đâu.”
Ta thầm nghĩ, ta không sợ lộ là nam, ta chỉ sợ bị ngươi phát hiện là nữ thôi.
Dưới sự hầu hạ tỉ mỉ của ta, sắc mặt Mộ Dung Dạ tốt hơn nhiều, tính khí cũng dịu lại.
Ta dọn dẹp xong, bế hắn về lại giường.
Hắn liếc nhìn ngực ta, tiện tay ném cho ta một cuộn băng vải.
“Ngươi thế này không ổn, dễ bị lệch vị trí, phải dùng cái này quấn thêm một lớp bên trong.”
Ta trừng mắt: ngài cũng rành phết nhỉ.
6
Vừa ra khỏi viện của Mộ Dung Dạ, An Vương phi đã gọi ta đến tra hỏi.
Bà Triệu cười nịnh bợ, nói vận may của ta tới rồi.
Ta tùy tiện ứng phó vài câu, đúng là ta có phúc thật, nhưng không phải kiểu phúc khí bà ấy nghĩ đâu.
Chính viện Vương phủ.
“Ngươi chính là nha đầu được Dạ nhi đích thân chỉ định?”
Vương phi ngồi ở chủ vị đầy khí chất quý phái, đôi mắt sắc bén, không biết có phải ảo giác không, ta luôn cảm thấy ánh mắt bà ta nhìn ta giống như đang nhìn móng giò.
Ta rùng mình, ngượng ngùng đáp: “Dạ.”
“Không tệ, là đứa nhỏ ngoan ngoãn. Tên gọi là gì?”
“Nô tỳ Tôn Tiểu Hòa.”
“Không cần câu nệ.”
Vương phi vuốt chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay.
“Chuyện hôm nay ta đều nghe người ta kể lại rồi, Dạ nhi tính khí quả thật có hơi nóng nảy, vất vả cho ngươi rồi. Vòng tay này thưởng cho ngươi, chỉ cần ngươi tận tâm làm việc, bản vương phi sẽ không bạc đãi ngươi.”
Ta ngoan ngoãn đưa tay ra, nhận lấy chiếc vòng.
Vương phi mỉm cười, trao ánh mắt cho bà Triệu đứng bên cạnh.
Bà Triệu kéo ta đến một góc không người, cúi đầu ghé tai ta thì thầm rất nhiều lời.
Ta nghe xong mặt mũi đỏ bừng, ậm ừ gật đầu cho qua, như trốn chạy mà quay về viện của thế tử.