20
A!!!
Ta tức đến đá lật cái bàn trà.
Mộ Dung Dạ muốn thành thân thì thôi, lại còn bắt ta lo liệu, miệng thì nói là để xin lỗi ta.
Hôm nay nha hoàn lại mang tới không ít kiểu dáng áo cưới, bảo ta chọn kiểu, còn cả trâm cài, thêu thùa, toàn để ta quyết định.
Thật là nhục nhã.
Dĩ nhiên, ta không từ chối, chọn thì chọn, ta chọn bộ xấu nhất là được.
Mộ Dung Dạ muốn giày vò ta, tiếc là tâm lý ta quá tốt.
Chớp mắt tới ngày hắn thành thân.
Ta lười biếng nằm lì trên giường, nghĩ xem hôm nay Mộ Dung Dạ sẽ chỉnh ta kiểu gì, có khi bắt ta làm bệ đỡ kiệu cho thế tử phi chăng?
Nếu thật thế, ta sẽ cố tình ngã lăn ra, tức chết hắn.
Đang nghĩ vẩn vơ, cửa phòng mở, một hàng dài nha hoàn đi vào.
“Cô nương, nên dậy rửa mặt rồi.”
Chưa kịp phản ứng, ta đã bị người ta kéo dậy, rửa mặt, trang điểm, mặc đồ…
Dù có ngốc, ta cũng nhận ra vấn đề.
Ta dè dặt hỏi:
“Các ngươi có ý gì? Hôm nay là ai cưới ai?”
Nha hoàn vừa cười vừa vẽ mày cho ta.
“Dĩ nhiên là cô nương và thế tử gia thành thân rồi.”
Đầu ta trống rỗng, tâm trí rối như tơ vò, mặt nóng ran.
Mọi thứ như mơ.
Mộ Dung Dạ, hắn muốn cưới ta?
Hắn điên rồi sao?
Hắn có biết ta là nữ không?
Mãi đến khi ta mặc áo cưới thêu hai con giun đất, ngơ ngẩn bái đường xong, ta mới ý thức được, chuyện này là thật. Cửa bị đẩy ra, Mộ Dung Dạ bước vào.
Ta không chịu nổi nữa, một tay hất khăn trùm đầu.
“Mộ Dung Dạ, ngươi giở trò gì đấy?”
Khóe môi Mộ Dung Dạ nhếch lên, mang theo ý cười:
“Sao nào, gả cho bản thế tử, ngươi ấm ức lắm à?”
Ta tức đỏ mặt, lớn tiếng chất vấn: “Ngươi chẳng phải sắp cưới công chúa nước láng giềng sao? Rốt cuộc là sao? Còn nữa, ta… ta không phải nam nhân mà ngươi thích đâu đấy!”
Ta ôm chặt ngực, nơi này giờ không có bánh bao.
Mộ Dung Dạ đứng trước mặt ta, miệng cười tới tận mang tai, trong mắt đầy ý cười.
“Tôn Tiểu Hòa, dám đoán một chút không, từ đầu đến cuối làm gì có công chúa nào, người bản thế tử muốn cưới, từ đầu đã là ngươi.”
Ta ngơ ngẩn tại chỗ, đến vành tai cũng đỏ ửng.
“Nhưng ngươi… ngươi không nói gì cả?”
“Ngươi cũng không hỏi mà.”
Ta nghẹn họng.
“Vậy ngươi… từ khi nào biết ta là nữ?”
Mộ Dung Dạ tiến tới, đôi mắt đào hoa quyến rũ nhìn ta chằm chằm, làm ta hồn bay phách lạc.
“Bốn năm trước, ngươi nói sẽ ra ngoài tìm phụ nữ cho ta, nhưng ta hoàn toàn không nghe thấy tiếng ngươi rời khỏi phòng.”
“Ta bị liệt, chứ không phải điếc, trong phòng có đổi người hay không, ta vẫn nghe ra.”
“Tôn Tiểu Hòa, ta sớm đã biết ngươi là nữ.”
Tim ta đập rộn ràng.
Vậy tức là từ đầu, hắn đã biết người hôm đó là ta.
“Ngươi đã biết sớm như vậy, sao không nói, hại ta lo lắng ngần ấy năm.”
Biết sớm, ta đã vào kinh dưới thân phận nam nhân rồi.
Mộ Dung Dạ nâng cằm ta lên, giống hệt lần đầu ta gặp hắn, tà mị nhưng mê người:
“Nương tử, giờ không phải lúc nói mấy lời này, chúng ta còn cả đời để nói.”
Nói rồi, Mộ Dung Dạ cúi đầu hôn lên môi ta.
Ta định phản kháng để biểu đạt sự bất mãn, nhưng tiếc là đối phương quá khỏe, ta nhanh chóng chìm đắm, quên sạch mọi chuyện cần tính sổ.
Thôi vậy, ngày dài tháng rộng, sau này tính tiếp.
Phiên ngoại:1
Điều khiến Mộ Dung Dạ cảm thấy nhục nhã nhất chính là bản thân bị người ta cường bạo.