01.Ta bị bọn giặc kéo lê đi, trong lúc giằng co, quần áo bị xé rách, đám nam nhân thô bạo đẩy ta ngã xuống đất.
Châu Nhược nép vào lòng Châu Mạnh Thanh, giọng nói đầy thương hại:
“Nếu ba ngày sau không có ai mang bạc đến chuộc, các ngươi cứ ‘động phòng’ với nàng cũng chưa muộn.”
Bị vấy bẩn, vậy mà trong mắt nàng, chỉ đáng gọi là “động phòng”.
Châu Mạnh Thanh mặt lạnh, giơ tay che mắt Châu Nhược, không muốn nàng chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn này.
Hắn tuyên bố sẽ bỏ ra trăm lạng vàng để chuộc ta, tên đầu lĩnh phỉ thấy có lợi nên tạm thời giam ta lại, chưa vội ra tay.
Ta không ngờ, một mạng hèn mọn như ta, hóa ra cũng có giá trị đến vậy.
Ngày ta và Châu Mạnh Thanh bái đường thành thân, hắn chỉ là một thư sinh nghèo bán chữ kiếm sống.
Mãi đến khi Châu Nhược tìm đến hắn, ta mới hay hắn vốn là thế tử phủ Quốc Công.
Xe ngựa sang quý dừng nơi con ngõ nhỏ hẹp, Châu Mạnh Thanh khoác lên mình cẩm bào.
Hắn đứng trước mặt ta, rõ ràng vẫn là người cũ, nhưng mọi thứ dường như đã đổi thay.
Ánh mắt Châu Nhược chưa từng rời khỏi hắn một khắc.
Hắn dìu nàng lên xe, sau đó cũng nhanh chóng bước vào theo.
Ta vội vã bám theo phu quân, chẳng còn chỗ ngồi đành leo lên càng xe, mặt còn nguyên phấn son chưa kịp lau, trông luống cuống, ngốc nghếch như một kẻ dư thừa.
02.Chúng treo ta lên tòa tháp giữa trại cướp, giữa trời nắng gay gắt.
Sang ngày thứ ba, đầu óc ta đã mơ hồ, chẳng còn tỉnh táo.
Họng khô rát, ta nghĩ thầm: giọng hát này e là hỏng mất rồi.
Mơ hồ nhớ lại lời Châu Nhược từng nói:
“Biểu ca ta đoán không sai, ngươi hát rất hay, mang theo ngươi trên đường cũng coi như có người giải buồn.”
Đáng lẽ khi ấy ta nên hiểu, dù đã bái đường thành phu thê, trong mắt Châu Mạnh Thanh, ta vĩnh viễn chỉ là một món đồ chơi mua vui.
Người duy nhất chiếm trọn tâm trí hắn, vẫn luôn là Châu Nhược.
Ta nghĩ, đợi Mạnh Thanh đem vàng đến, ta nhất định sẽ quay về quê cũ, còn hắn tiếp tục con đường vinh hoa của hắn.
Một trăm lạng vàng, coi như mua đứt ân đoạn nghĩa tuyệt.
Đáng tiếc… hắn lừa ta.
Ngày thứ ba đã đến.
Nhưng Mạnh Thanh… hắn không xuất hiện.
03.Ta gặp lại Mạnh Thanh sau hai năm.
Lúc bấy giờ, Tất Hồi đã lập công chuộc tội, cứu giá thành công, một bước trở thành người được Hoàng thượng tin tưởng.
Sau chiến thắng trở về kinh, chàng được phong làm Chỉ Huy Sứ tiền điện, ban thưởng phủ Kham Vinh, trở thành nhân vật quyền thế được triều đình trọng vọng.
Phủ Kham Vinh có khu vườn trồng mai đẹp nhất kinh thành.
Nhân khi mùa đông vừa qua, chàng mời hào quý đến thưởng mai, tiện thể kết giao.
Ta phụ trách sắp đặt tiệc rượu ở Tứ Ty Lục Cục, vừa quay đầu đã trông thấy Mạnh Thanh đứng sau lưng, ánh mắt gườm gườm khóa chặt vào ta.
Cái nhìn của hắn đến sớm hơn ta tưởng.
Đôi mắt ấy u tối, như thể hận không thể khoét lên người ta một lỗ.
Nhưng hắn cũng chỉ thất thố trong chốc lát.
Giây sau, vẻ mặt hắn lại trở về bộ dáng đạo mạo, cung kính, ung dung.
Ta trấn tĩnh lại, lướt ánh mắt qua hắn, nhìn đến khuôn mặt Châu Nhược.
Nàng ta trông thấy ta chẳng khác nào thấy quỷ giữa ban ngày, sắc mặt trắng bệch, kinh hoàng lùi về sau.
Chỉ vì một người như vậy mà năm đó Mạnh Thanh nỡ vứt bỏ ta ư?
Thật không dám khen mắt nhìn của hắn.
Nhưng hắn nhất định sẽ hối hận.
Lúc lướt ngang, hắn bất ngờ siết chặt lấy cổ tay ta.
Ta nhăn mặt kêu đau:
“Công gia muốn làm gì?”
Sắc mặt hắn thoáng chốc tối sầm, ánh mắt sâu thẳm như đang chôn giấu vô số tâm tư.
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi cất giọng, chắc nịch gọi ta:
“Loan Loan.”
Hai chữ này ta đã sớm chán ghét đến tận xương tủy.
“… Công gia e rằng nhận nhầm người rồi.”