18.Ta dĩ nhiên chẳng rảnh rỗi chơi trò ấu trĩ ấy.Nếu nàng ta muốn nhảy hồ, cứ việc, chỉ đừng lôi kéo ta theo.Ta lùi hai bước, đứng cách xa nàng.
Khúc Doanh đuổi tới, trách:
“Ngươi không dám thử chứ gì?”
Ta nghe nói xưa kia nàng từng chịu nhiều gian khổ, tính tình có phần cực đoan. Giờ đích thị là gặp mặt mới rõ.Đoạn hành lang này cách bờ hồ cũng khá xa, đợi được Tất Hồi tới cứu thì e là mất mạng rồi.Vì một nam nhân, nào đáng để đặt cược sinh mệnh?
Ta bèn vớ bừa một vị nương nương, toan mở miệng đôi câu để thoát khỏi sự bám riết của Khúc Doanh.Vị nương nương ấy bị ta dọa giật mình, đánh rơi phịch một món đồ lên bàn.Thì ra là một chiếc kéo.
Ta tưởng chỉ là kéo tỉa hoa, nào ngờ nàng ta bất thình lình chộp kéo lao tới phía Hoàng hậu, hét lên:
“Tiện nhân kia, trả con cho ta!”
Trong lầu gỗ nhất thời hỗn loạn, ta hoảng hồn nhào tới giằng lấy kéo, nàng ta phát cuồng xô ta ngã vào cạnh bàn.
Tất Hồi cùng đội cấm vệ đã xông đến, chàng chắn trước mặt Khúc Doanh, đảo mắt nhìn khắp đình.Đến khi thấy ta, kẻ gây họa đã bị khống chế, chàng sải bước đến, đỡ ta dậy, nắm cổ tay ta xem xét:
“Có bị thương chỗ nào không?”
“Có.”
Ta lạnh lùng thoát khỏi cánh tay chàng.
“Ở đâu?”
Ta chọc chọc lên giáp sắt trước ngực chàng, cười nhạt:
“Chỗ này khẽ đau nhói một chút, ngay lúc chàng đứng ra che chở Khúc Doanh.”
Tất Hồi mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó.Nhưng Hoàng hậu bỗng gọi ta:
“Nhờ phu nhân liều mình trì hoãn, bản cung mới thoát nạn.”
Bà muốn ban thưởng cho ta, ta đoán là hòng nêu gương báo đáp công lao, thể hiện mình nhân đức.Suy cho cùng, mấy lời đồn đại việc hoàng thượng liên tiếp mất con, không thoát can hệ với Hoàng hậu.Nay bà ắt phải tìm cách gỡ gạc thể diện.
Ta hoan hỉ lĩnh thưởng, nhưng rốt cuộc, thứ ban thưởng nào có thể giúp ta vớt lại chút thể diện đánh rơi?
Ta nhìn Tất Hồi, lại trông Khúc Doanh.Hẳn nàng đang rất đắc ý, vì ngay khi nàng và ta đồng thời gặp nạn, Tất Hồi chọn cứu nàng trước.Chuyện này càng khiến nàng nắm chắc cơ hội giành lấy chàng.
Từ đây, nàng chắc sẽ càng ra sức lấy lòng, và ta hẳn cũng nên lui bước.Ta nghĩ ngợi chốc lát, bèn quỳ trước Hoàng hậu.Ta cầu xin người ban cho ta và Tất Hồi một tờ “hòa ly.”
Hòa ly đâu phải chuyện nhỏ, song có thánh chỉ, cũng giảm bớt nhiều rầy rà.Coi như ta là nữ tử đầu tiên trong triều bỏ chồng, phen này thật sự náo động một hồi.
Mọi người xung quanh nhốn nháo. Đến Khúc Doanh cũng chẳng ngờ ta dứt khoát buông tay như thế.Tất Hồi cầm đốc kiếm, vẻ mặt khựng lại, đành chắp tay cáo lui, bỏ lại một câu:
“Mọi sự tùy nương nương định đoạt.”
19.Hôm ta rời phủ, cố tình đợi đến lúc tảng sáng mới khởi hành.Ta đi xe hướng về trang viện ngoại thành, giữa đường bị phục kích.Đã mất đi chỗ dựa là Tất Hồi, ta biết Châu Nhược tất sẽ chẳng buông tha.
Nàng trói ta dẫn tới bờ sông, trời lạnh mà gió quạnh quẽ vô cùng.
“Ngươi tưởng ta không biết toan tính của ngươi ư? Ngươi hòa ly với họ Tất, chẳng phải muốn tiện đường trèo lên giường biểu ca ta sao?”
Lời nàng không sai, nhưng cũng chỉ trúng một nửa.
“Ta đã bảo, loại nữ nhân như ngươi phải bị dìm lồng heo.”
Ta khinh bỉ nhổ nước bọt vào mặt nàng:
“Ngươi tưởng ai cũng xem hắn như chí bảo? Kẻ ngu muội như hắn…”
“Kẻ nào ngu muội?”
Mạnh Thanh chẳng rõ đã nấp trong bóng tối nghe bao lâu, giờ mới nhịn hết nổi, lên tiếng cắt lời.Hắn bước ra, dọa Châu Nhược á khẩu.
“Biểu ca…”
Nàng ta toan níu tay, bị hắn hất sang bên. Giọng hắn lạnh lẽo như băng: