“Tổng giám đốc Tống,” đôi mi dài của cô ta rung rung như hai chiếc quạt nhỏ, “ngài đừng giận nữa, chúng ta cùng đi dạo phố cổ Trùng Thành đi.”
“Tô Uyển Uyển,” anh nhìn cô ta, nén giận, “khi thấy đơn từ chức, em nên lập tức trình lên cấp trên.”
“Nhưng em đâu phải HR.” Cô ta làm vẻ vô tội. “Lúc các ngài họp với bên New York cũng dặn không được làm phiền mà!”
Thấy anh còn giận, cô ta liền níu tay anh: “Đừng giận nữa, chẳng phải ngài nói nhiều thứ có thể từ từ dạy em sao?”
Anh định gạt cô ta ra, lúc ấy liền buông lỏng tay tôi. Tôi lập tức chớp lấy cơ hội, quay người đi lên lầu.
“Bố mẹ tôi đang chờ rồi.” Tôi nói, “Vở kịch này để hai người diễn đi, nhớ cả Tiểu Đường nữa.”
Đẩy cửa phòng ăn, tôi liếc qua tấm kính, thấy dưới sân, Tống Tự Hằng đang đưa Tô Uyển Uyển lên xe.
Khoảng trống vừa vặn để lại một chỗ đỗ – phần bỏ ngỏ trong câu chuyện của họ.
Tôi quay đi, nghĩ bụng chắc vẫn còn vài miếng thịt kho cải chua.
Chương 10
Đêm khuya, nhóm nhỏ uống trà sữa do mấy đồng nghiệp lập bỗng náo loạn, liên tục tag tôi.
“Trời ơi, lão Nguyên, cậu giấu giỏi thế, lặng lẽ mà hạ được Tổng giám đốc Tống rồi à?!”
“Tôi còn tưởng Tống tổng hay mắng cậu trong cuộc họp là ghét cậu, hóa ra là tình trong như đã, mặt ngoài còn e?!”
“Viết đi, viết ngay cho tôi một bản tiểu thuyết ngọt sủng luôn!”
Tôi ngẩn người, cho tới khi họ gửi ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Tống Tự Hằng.
“Bạn trai cậu tự công khai rồi, cậu không thấy à?”
“Nói thật công ty cũng kiêng chuyện này lắm, hai người định bàn bạc ai sẽ nhảy việc trước sao?”
Anh chỉ đăng một bức ảnh – gương mặt tôi khi ngả xuống bàn ngủ gục sau đêm tăng ca.
Dòng chữ kèm theo ngắn gọn: “Bách thủ bất ly, đồng khứ đồng quy.”
Tôi không biết nên bất ngờ vì anh lén chụp lúc nào, hay bất ngờ vì anh bỗng nhiên công khai.
“Đã chia tay rồi, tôi cũng nghỉ việc rồi.” Tôi nhắn vào nhóm.
“Không thể nào, tôi thấy cậu rời nhóm lớn, còn tưởng vì tiền thưởng cuối năm mà chơi trò mặc cả với Tổng giám đốc Tần cơ!”
“Không phải chứ, vậy là BE thật rồi sao?!”
“Khoan, chẳng lẽ vì Tô Uyển Uyển?! Dạo này cô ta bám Tống tổng dữ quá!”
“Cẩu huyết quá trời…”