6.
Hiện tại.
Tôi nhìn Lục Kiều, khẽ hỏi:“Lục Kiều, anh thật sự không muốn tôi nói sao?”
Ánh mắt tôi dừng lại nơi bàn tay thon dài, xinh đẹp của anh ta.Lúc này, một con dao đang lơ lửng trên cao, chực chém xuống.
“Nếu tay anh bị chặt, không còn chơi piano được nữa thì sao?”
Đôi mắt Lục Kiều đỏ ngầu.Anh ta cũng đang do dự, đang lựa chọn.Nhưng dũng khí của tuổi trẻ,lại quý giá đến vậy.
Chỉ một giây sau, anh ta quả quyết nói với tôi:“Không được nói.”Anh ta thì thầm, giọng run run:“Tuế Tuế, em không được nói.”
Tôi khẽ bật cười.
Ngay giây tiếp theo,Chu Dã đã vung dao, đâm thẳng vào lòng bàn tay anh ta.Máu tuôn ra từ vết thương,bàn tay vốn đẹp đẽ giờ đã không còn nguyên vẹn.
Ba phút thật quá dài.
Tôi ngước nhìn về phía khu tập thể cũ kỹ gần đó,một ngọn đèn vẫn sáng giữa đêm.
Áo tôi bị xé rách,không biết bao nhiêu bàn tay bẩn thỉu vươn tới muốn chạm vào.Tôi liều mạng vùng vẫy,sức lực dần cạn kiệt.
Ngay lúc tôi sắp gục xuống,một cú đá mạnh mẽ hất văng tên côn đồ đang đè trên người tôi.Bàn tay ấy nắm chặt lấy tôi, kéo tôi chạy đi.
Có kẻ đuổi theo,nhưng tôi cũng dồn hết sức lực,cùng anh ta lao đi trong màn đêm.
Rõ ràng, cậu ta rất quen thuộc với địa hình nơi này.Qua bảy rẽ tám vòng, cuối cùng chúng tôi cũng thoát khỏi đám người phía sau.
Cậu cùng tôi trốn vào một hành lang tối om của khu tập thể cũ.Mãi đến khi tiếng còi cảnh sát vang lên, tôi mới dám thở hổn hển từng ngụm lớn.
Lúc ấy, người kia tháo khẩu trang xuống.Cậu ta tên là Kha Ngọc.Tôi biết, nhưng không thân,chỉ nhớ chúng tôi từng ngồi cùng phòng thi trong kỳ kiểm tra tháng.
Kha Ngọc thở dốc, buông tay tôi ra:“Xin lỗi nhé… Tôi không muốn gây chuyện, hơn nữa bọn chúng đông quá.Tôi chỉ có thể cứu cậu—người chưa bị thương.”
Tôi hiểu.Chính cậu ta là người đã gọi cảnh sát.
Thế nhưng tất cả những gì xảy ra đêm nay,gần như đã nghiền nát tôi.
Chưa kịp nói lời cảm ơn,trước mắt tôi đã tối sầm.Tôi ngất lịm đi.
7.
Khi mở mắt ra lần nữa,tôi đã ở trong bệnh viện.
“Tuế Tuế, con tỉnh rồi à?”
Tôi nghiêng đầu, là mẹ tôi.Đôi mắt bà đỏ ngầu vì thức trắng đêm, mái tóc cũng rối bời.
Nước mắt tôi lập tức tuôn trào:“Mẹ ơi…”
Kiếp trước, sau khi bị Lục Kiều đưa vào trại tâm thần,họ không còn được phép gặp tôi.Người phụ nữ tao nhã cả đời như mẹ tôi – bà Chu –khi ấy đã xông thẳng vào phòng làm việc của Lục Kiều,chửi rủa anh ta bằng những lời cay độc nhất.Nhưng lúc đó, sự nghiệp của Lục Kiều đang như mặt trời ban trưa,làm sao mẹ tôi có thể lay động được.
Tôi ngồi dậy, ôm chặt lấy bà, nghẹn ngào:“Mẹ, con nhớ mẹ lắm…”
Bà nhẹ nhàng vỗ lưng tôi:“Tuế Tuế, đừng sợ, có mẹ ở đây rồi.”
Khóc đủ trên vai mẹ,đầu óc mụ mị của tôi mới chợt nhớ lại chuyện tối qua.
Đúng rồi…Kha Ngọc đâu?
Ánh mắt tôi đảo khắp phòng bệnh.Mẹ thấy vậy, tưởng rằng tôi lo cho Lục Kiều.
“Đừng tìm nữa, Tiểu Kiều không ở đây.Nó còn chưa tỉnh, hôm qua đưa tới thì lập tức phải vào phòng mổ rồi.Haizz, thằng bé thật tội nghiệp…”
“Phẫu thuật?” Tôi ngẩn người.
Mẹ gật đầu, mở hộp cơm mang theo.Ngập ngừng một lúc, bà lại muốn đậy nắp lại:“Thôi, giờ chắc con ăn không vô đâu.”
Tôi vội vàng giành lấy hộp cơm trong tay mẹ.“Không, con đói rồi.”
Tối qua tôi chỉ bị dọa sợ, chẳng có vết thương ngoài da nào,giờ thì đói cồn cào.Đối diện bát canh sườn mẹ nấu, tôi ăn ngấu nghiến ngon lành.
“ Mẹ, Lục Kiều thế nào rồi?”
Mẹ chép miệng:“Haizz… lòng bàn tay Tiểu Kiều gần như bị chém lìa.Bác sĩ phải mổ suốt cả đêm mới tạm nối lại được.Nhưng mà…”
Khuôn mặt bà thoáng lộ vẻ khó nói, như thể sợ tôi chịu không nổi sự thật.
Tôi lại hứng thú gật gù, cố khích:“Không sao đâu mẹ, mẹ cứ nói đi, mấy tin này nghe còn đưa cơm hơn ấy.”
Mẹ tôi thở dài:“Bác sĩ nói dây thần kinh bàn tay phải đã bị tổn thương nặng.Sau này e rằng khó mà linh hoạt, ngay cả việc cầm nắm vật nặng cũng là vấn đề…”
Tôi tiếp lời:“Huống chi là chơi piano nữa, đúng không?”
Mẹ chỉ có thể nặng nề gật đầu.
Đây là cái giá mà anh ta cam tâm tình nguyện chấp nhận, tôi nghĩ vậy.
Gia đình Lục Kiều luôn xem trọng bàn tay ấy.Từ nhỏ đã không cho anh ta xách nặng,vật sắc nhọn lại càng bị cấm tuyệt đối.
Nhớ hồi bé, nhà anh ta từng nuôi mèo.Sau một lần con mèo cào xước tay,ngay lập tức nó bị đem cho người khác.
Lục Kiều mê đàn.Dù quá trình luyện tập khô khan, anh ta vẫn say mê như được ngấm mật.