Dù vậy, sự cứng đầu của tôi chỉ kéo dài được một tháng, vì một tháng sau tôi phát hiện mình mang thai.
Bác sĩ nói thể chất tôi đặc biệt, cả đời có lẽ chỉ có thể sinh được một đứa con, bảo tôi hãy suy nghĩ kỹ.
Tôi quá khao khát có một người cùng chung huyết thống với mình.
Nhưng tôi cũng hiểu, với tình trạng kinh tế lúc đó, tôi không thể nuôi nổi đứa trẻ.
Vì vậy tôi tìm đến Chu Yến Kinh, đề nghị: con sinh ra thì để anh ta nuôi.
Anh ta đồng ý, nhưng cũng nói rõ, cả đời này anh ta sẽ không nói cho đứa trẻ biết ai là mẹ ruột.
Tôi biết, kẻ kiêu hãnh như anh ta đã bị tôi tổn thương lòng tự trọng, căm tôi đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Ngày sinh con, Chu Yến Kinh đang họp ở nước ngoài.
Tôi đau đớn tột cùng trên bàn đẻ, gọi điện chửi anh ta:
“Đồ khốn! Anh nói sẽ ở bên tôi khi sinh, anh chạy đi đâu rồi hả? A a a!”
Cơn đau khiến giọng tôi méo mó.
Trong điện thoại, Chu Yến Kinh rõ ràng có chút hoảng:
“Chẳng phải còn chưa đến ngày sinh sao? Em đừng sợ, anh về ngay!”
Chu Yến Kinh không nói dối. Anh ta chỉ mất bốn tiếng để bay chuyên cơ về bệnh viện.
Khi thay đồ xong và bước vào phòng sinh, đứa bé đã kẹt một nửa. Tôi đang đau đến chết đi sống lại, vừa siết chặt cánh tay anh ta một cái, đứa bé bỗng hoàn toàn chào đời.
Tiếng khóc chào đời vang lên phá tan sự tĩnh lặng trong phòng sinh.
Y tá bế đứa bé cho tôi nhìn – là một bé gái.
Chu Yến Kinh mời người đặt tên cho con bé, gọi là Nam Nam.
Nam, cây gỗ cứng, tràn đầy sức sống!
Khi Chu Yến Kinh bế con vào phòng chào tạm biệt tôi, tivi trong phòng đang phát tin tức mới nhất về việc Hạ Cảnh Hành bị ám sát tại sân bay.
Tôi nửa nằm nửa ngồi, nhìn chằm chằm màn hình, không đổi kênh.
Chu Yến Kinh giật điều khiển từ tay tôi, tắt tivi:
“Đang ở cữ, đừng xem nhiều ti vi!”
Tôi không trả lời anh ta.
Chu Yến Kinh giải phong tài khoản ngân hàng của tôi, còn đưa thêm một tấm chi phiếu mới.
“Đây là tiền công sinh con. Sau này không được nói với ai em là mẹ của đứa bé!”
Tôi nhìn con số trên tấm chi phiếu.
Tròn năm mươi triệu.
Nhìn là biết, Chu Yến Kinh thật sự yêu thương đứa trẻ này, sẵn sàng chi đậm vì con bé.
Vậy thì tôi cũng yên tâm rồi!
Đứa bé ở nhà họ Chu, so với ở bên tôi, chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều!
Tôi có thể an tâm đi bán mạng cho Hạ Cảnh Hành!
3
Hạ Cảnh Hành – trưởng tôn của dòng chính nhà họ Hạ.
Mồ côi cha từ nhỏ, được ông cụ Hạ đích thân nuôi dưỡng.