9
Tôi khựng lại, chân như bị đóng đinh.
Nhìn qua khe cửa.
Chu Yến Kinh mặc vest sẫm màu, ngồi trên ghế, các đốt ngón tay bóp chặt tay vịn, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
“Quả nhiên là làm theo sắp đặt của Hạ Cảnh Hành… chẳng trách…”
Câu “chẳng trách…” anh không nói tiếp.
Nhưng luồng khí lạnh quanh người anh tỏa ra rõ rệt, ngay cả qua khe cửa cũng cảm nhận được.
Như thế này, mà gọi là trí tuệ chỉ có bảy tuổi sao?
Người đang đứng đối diện báo cáo là trợ lý của anh — Triệu Vũ.
Anh ta cúi đầu, cung kính hỏi:
“Boss, ngài định xử lý Tống Thường thế nào?”
Chu Yến Kinh dường như vẫn chưa nghĩ ra, ngón tay gõ nhịp lên bàn theo thói quen.
Cuối cùng phất tay, ra hiệu cho Triệu Vũ lui ra.
Tôi lập tức quay người về lại phòng.
Ngồi lặng bên mép giường, siết chặt lấy ga trải giường dưới người.
Chu Yến Kinh không hề bị tổn thương trí tuệ?
Vậy rốt cuộc anh ta giả vờ là vì điều gì?
Chiều hôm đó, tôi chủ động dụ dỗ anh trong phòng vẽ, vậy anh đã nghĩ gì mà lại ngoan ngoãn làm theo?
Xem tôi là người thay thế chị tôi? Hay đơn giản là thuận theo kế hoạch để gài bẫy tôi?
Bên cửa, một bóng người cao lớn tựa nghiêng.
“Tách!” — đèn trần trong phòng ngủ được bật sáng.
Tôi mặt tái nhợt, vai khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt kinh hoàng:
“Anh nghe hết rồi sao?”
Chu Yến Kinh sải bước tiến lại gần tôi.
Tôi giơ tay định rút con dao găm dưới gối.
Nhưng giây tiếp theo, cổ tay tôi đã bị anh bóp chặt, cằm cũng bị giữ lấy, bắt buộc phải ngẩng mặt lên.
“Em muốn lấy mạng tôi đến thế sao?”
“Cái tên Hạ Cảnh Hành đó có gì tốt? Anh ta đã cưới người khác rồi mà em vẫn không chịu từ bỏ à?”
Tôi thấy được cơn giận bừng bừng trong đôi mắt sâu thẳm như mực của Chu Yến Kinh.
Thật ra, tôi có cả ngàn cách để thoát khỏi tình cảnh này.
Nhưng đột nhiên… tôi lại không muốn nữa.
Nếu Chu Yến Kinh cũng đang tìm chị tôi, có khi hợp tác với anh lại mở ra một con đường khác.
Thế là, tôi quyết định lật bài:
“Chu Yến Kinh, chúng ta hợp tác đi!”
“Anh yêu chị tôi đúng không? Vậy thì hợp tác cứu chị ấy ra!”
Chu Yến Kinh sững lại vài giây, rồi mới phản ứng lại, hỏi tôi:
“Ai cơ?”