5
Đêm ấy, ta gọi hắn tới răn dạy:
“Sao ngươi lại hung hãn đến thế? Cúi người nhặt chẳng phải xong, cần gì phải rút kiếm?”
“Không cần, bẩn.”
Được thôi, đất dơ, hắn lại có tính ưa sạch, ta vốn biết rõ.
“Ôi, hài tử này…” ta nhíu mày đỡ trán, “ngươi có biết vì sao hôm nay nàng ta tiến cung không?”
“Nhi thần biết.”
Hắn hừ lạnh một tiếng:
“Mẫu hậu không thích nàng, nhi thần cũng không thích nàng.”
Bình nhật hắn chưa từng biểu lộ rõ ràng hỷ nộ như vậy, lần này lại thẳng thắn bộc lộ yêu ghét.
Trong lòng ta ngầm thở phào — không hổ là do chính tay ta dưỡng dạy, cũng biết bênh vực mẫu hậu.
“Lời ấy tuy đúng, song nàng tám chín phần sẽ là thái tử phi tương lai, việc này mẫu hậu cũng chẳng có cách.”
Hắn sa sầm mặt:
“Vì sao?”
Ta đem đạo lý phân tích:
“Nàng là nữ nhi Thẩm gia, nếu ngươi cưới nàng, ngày ngươi đăng cơ tất sẽ được Thẩm gia làm chỗ dựa.”
Hắn bỗng thẳng mắt nhìn ta, ánh sáng trong mắt tối sẫm lại:
“Vậy mẫu hậu cũng nghĩ như thế ư?”
Ta lắc đầu, rồi lại chần chừ mà gật.
Quả thật, tuy ta chán ghét phụ thân và muội muội, nhưng Chi Nguyên cần một nhà mẹ vững vàng để trợ lực.
“Được thôi, mẫu hậu.”
Hắn dường như nhượng bộ:
“Nhi thần nghe người, sẽ lấy nữ nhi Thẩm gia, nhưng tuyệt không phải Thẩm Thanh Ngọc.”
“Chuyện này ngươi không được chọn,” ta sửa lại, “Thẩm gia chỉ có một nữ nhi.”
Hắn lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt thâm sâu lay động:
“Mẫu hậu chẳng phải cũng là nữ nhi Thẩm gia hay sao?”
Tim ta khẽ giật, hồi hộp đến lắp bắp:
“Ta… ta… ngươi… ngươi… đang nghĩ gì đó? Ta là mẫu hậu của ngươi! Ngươi, ngươi cái đồ nghịch tử, ngươi, ta, ta…”
Hắn khẽ cong môi cười, thu ánh mắt lại:
“Nhi thần chỉ nói giỡn đôi câu, sao lại khiến mẫu hậu kinh hãi đến vậy?”
…
Ta tức giận đến cắn nát cả môi:
“Chi Nguyên! Từ nay về sau, không được phép lấy chuyện này ra bỡn cợt nữa!”
6
Giao thừa.
Thánh thượng thân thể suy nhược, việc chủ trì yến tiệc trong cung đành do ta gánh vác. Quan khách đông đảo, bận rộn đến nỗi chân không chạm đất.
Chi Nguyên thay phụ hoàng kính rượu khắp lượt, sau lại bị nhiều người kéo giữ, ép uống không ít, tửu lượng chẳng địch nổi, liền xin cáo lui.
Hắn say đến ánh mắt mê ly, vành tai đỏ ửng:
“Mẫu hậu, nhi thần ra ngoài giải rượu.”
Ta khẽ gật đầu.
Ngay sau đó, Thẩm Thanh Ngọc cũng thong thả hành lễ:
“ Tỷ tỷ, muội cũng ra ngoài giải rượu.”
Lúc ấy ta đang bận tiếp đãi nữ quyến, thuận miệng đáp ứng.
Khoan đã—
Ta sững lại, trong lòng dấy lên ngờ vực. Nàng chưa từng chạm đến rượu, giải rượu cái gì? Hơn nữa gương mặt hồng hào, thần sắc thẹn thùng…
Ta lập tức gọi đại cung nữ Lưu Hoa:
“Thanh Ngọc có uống rượu sao? Nàng uống với ai?”
“Với Thái tử điện hạ.
Ban nãy ở trong tiệc, nhị tiểu thư đích thân rót rượu, lại nói là kính thay Hoàng hậu nương nương, điện hạ bất tiện cự tuyệt trước mặt quần thần, đành uống.”
Trong lòng ta chợt siết lại:
“Ngươi mau âm thầm theo dõi, xem nàng muốn làm gì.”
Lưu Hoa lĩnh mệnh đi, chẳng bao lâu đã trở về, sắc mặt khó xử:
“Điện hạ ở trong Trùng Hoa điện… nhưng nô tỳ… nô tỳ nghe thấy trong ấy có tiếng nhị tiểu thư… nương nương mau đi xem!”
Nghe vậy, tim ta nhảy thót.
Tâm tư của Thẩm Thanh Ngọc ta vốn hiểu rõ, nào ngờ lá gan nàng lại lớn đến thế, dám công nhiên động thủ?
Ta bảo Lưu Hoa giữ yến tiệc ổn thỏa, còn bản thân vội vã chạy tới.
Trong điện, mơ hồ truyền ra tiếng khóc nỉ non mềm mại:
“Điện hạ…”
Toàn thân ta căng thẳng. Giờ tuyệt đối không thể xông vào, nhưng kế tiếp phải xử trí thế nào đây?
Một bên là nghĩa tử, một bên là muội muội ruột, lẽ nào giả vờ không biết? Hay thay họ che giấu? Hay là…
Ta còn đang rối rắm xoay vòng tại chỗ, thì đã thấy Thẩm Thanh Ngọc tóc tai rối loạn, vừa khóc vừa đẩy cửa xông ra.
Nàng hoảng hốt đến nỗi va thẳng vào vai ta, cũng chẳng kịp hành lễ.
Ta lười so đo, bởi trong đầu chỉ nghĩ một chuyện:
Kết thúc rồi sao?
Từ lúc ta phát giác, chạy tới nơi này, rồi va phải nàng chạy ra, tất cả cộng lại cũng chẳng qua nửa khắc đồng hồ.
Thế này… thế này cũng quá nhanh đi!
7
Cửa điện mở toang, gió lạnh thốc vào, mấy ngọn đèn lắc lư lay động.
Chi Nguyên quay lưng về phía ta, vài lọn tóc rối rơi xuống trán, vai phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề.
“……”
Ta còn đang cân nhắc lời, thì hắn đã nghiêng đầu lại.
Khóe mắt nhuộm đỏ, tựa như tiểu thú bị thương:
“Mẫu hậu,” hắn trừng mắt nhìn ta, cất giọng khàn khàn: