1.
Trước đêm động phòng, ta vẫn là ngọc vẹn toàn.Sau đêm động phòng, ta đã không còn như vậy.
Chuyện này... không đúng!
"…Dung Ngọc, Dung Ngọc…"Ta nắm lấy vai hắn, mơ hồ gọi tên hắn từng tiếng.
Một đêm hưởng trọn hoan lạc, trầm bổng không ngừng, mãi đến khi trời gần sáng mới thực sự nhắm mắt.
Khi tỉnh lại, ánh sáng ban mai đã tràn ngập.
Cảm giác mát lạnh lướt trên gò má, chạm qua làn da nơi cằm, ngón tay trượt xuống xương quai xanh, dường như vẫn chưa thỏa mãn, lại muốn đi xuống thêm...
Ta lập tức mở bừng mắt, tóm chặt lấy ngón tay ấy, trước mặt hiện lên dung nhan thanh tao tựa ánh trăng của Dung Ngọc.
"Ngươi không phải có long dương chi phích sao!" Ta nghiến răng hỏi.
Tối qua cùng nâng chén đối ẩm, ta còn an ủi hắn, nói rằng: "Không sao, chẳng qua chỉ là long dương chi phích, thích nam nhân cũng chẳng phải tội lỗi gì. Ta không chê ngươi, chúng ta thành thân rồi, cứ coi như huynh đệ chung sống, sống tốt qua ngày còn hơn mọi thứ khác."
Khi ấy, hắn rõ ràng cười nhạt, giọng nói dịu dàng khen ta: "Ngươi thật tốt."
Vừa dỗ dành, vừa chuốc rượu.
Thế nhưng không biết từ khi nào, rượu trong chén lại bị hắn ngậm trong miệng.
Ta mơ màng say khướt, bị hắn từng chút từng chút đút đầy hương rượu thơm nồng...
"Long dương chi phích, chỉ là lời đồn đại."
Dung Ngọc để ngón tay bị ta giữ, khẽ cào trong lòng bàn tay ta, nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là danh tiếng không ổn, chứ không phải thân thể không được."
Nói xong, mặc kệ ánh mắt trừng lớn của ta, hắn cúi xuống hôn lên giữa trán ta, dịu dàng nói:
"Buổi sáng tốt lành, Hữu Hữu."
2.
Ánh mắt ta từ trong gương lén nhìn Dung Ngọc.
Hắn đã thay một bộ trường bào sắc nước, tay áo rộng thướt tha, vạt áo làn là xếp lớp, mái tóc đen như mực nửa buộc nửa xõa, đai ngọc nhẹ lay động.
Còn gương mặt hắn…
Phải nói thế nào đây?
Chỉ một gương mặt này, thật sự là người phàm có thể sinh ra được sao? Người phàm có thể đẹp đến mức này ư? Chẳng lẽ Nữ Oa nương nương đã lấy chính khuôn mặt của mình, hoặc khuôn mặt của một vị thần trên trời, mà nặn ra dung nhan của hắn?
“Chặt không?” Dung Ngọc nhẹ giọng hỏi.
“Hửm?” Ta chớp mắt, bấy giờ mới phản ứng lại: “À, không chặt, vừa vặn thôi.”
Dung Ngọc khẽ cười, dùng dải lụa dệt từ kim tuyến đỏ vàng để buộc lại mái tóc đuôi ngựa cao của ta.
Ngày đầu tiên sau khi thành thân vốn dĩ nên vẽ mày, nhưng vì ta không thích trang điểm, hắn liền đổi sang giúp ta buộc tóc.
“Đã mười hai năm rồi ta chưa từng chạm vào tóc ngươi.” Dung Ngọc khẽ nói.
“Ta rời kinh đã lâu đến vậy sao?” Ta thoáng ngạc nhiên.
Ta và Dung Ngọc vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã chơi chung với nhau.
Hai nhà đối diện, hắn là con trai Trưởng công chúa, còn ta là đích nữ của phủ Quốc công. Về sau nhà ta sa sút, tấm biển treo trên cửa từ “Quốc công phủ” đổi thành “Bá công phủ,” rồi thành “Hầu công phủ”… Cuối cùng đến cả biển hiệu lẫn phủ đệ đều chẳng còn.
Cả gia đình, người chết, kẻ tan tác.
Ta từ nhỏ đã học võ, năm tám tuổi, tự mình quyết định đi làm hộ vệ cho tiểu thư nhà khác. Tiểu thư xuất kinh về ngoại tổ gia, ta cũng theo nàng rời đi, lần này đi là trọn mười hai năm.
Ta xem như một kẻ đáng thương, nhưng Dung Ngọc cũng chẳng khá hơn là bao.
Mẫu thân hắn là Trưởng công chúa, nhưng Trưởng công chúa đến nay chưa từng lấy chồng, mà hắn là đứa con riêng ai ai cũng biết.
Trưởng công chúa quanh năm sống trong cung, không về phủ, ta thậm chí chưa từng gặp bà ấy, mà Dung Ngọc cũng chẳng được bà để tâm.
Giờ đây ta và hắn thành thân, phải tiến cung bái kiến mẫu thân hắn.
Ta rất phấn khởi!
Không phải vì được gặp Trưởng công chúa, mà là vì sẽ được gặp Đại công chúa.
Trưởng công chúa là muội muội của Hoàng đế, còn Đại công chúa là con gái của Hoàng đế, khác nhau một bậc đó!
3.
"Thật sự có thể gặp Đại Công chúa sao?" "Đại Công chúa trông thế nào?" "Đại Công chúa có phải còn đẹp hơn cả ngươi không?"