“Hứa Thanh Yến, anh không thấy ghê tởm, nhưng tôi thấy ghê tởm. Các người là loạn luân sao? Các người coi tôi là cái gì?”
Anh như bị sét đánh, chết lặng ngay tại chỗ.
“Không phải… không phải, bọn anh không có quan hệ máu mủ, em biết mà, bọn anh …”
“Không phải anh luôn nói coi cô ta là em gái sao? Đây chính là cách anh ‘yêu em gái’ của mình à?”
Tôi nhếch môi cười lạnh.
Anh giận dữ ném mạnh điện thoại, giật lấy vali của tôi, giọng có phần điên cuồng:
“Anh chưa từng nghĩ sẽ lừa em! Những năm qua, anh thậm chí không liên lạc gì với Tiểu Nguyện. Em không thể cho anh thêm một cơ hội sao? Cầm Nhược Vi, anh không tin em thật sự không còn để tâm gì đến anh. Em vẫn đến bệnh viện thăm anh, vẫn mang cơm cho anh… em…”
Nhìn anh ta bộ dạng chẳng khác nào hề kịch, tôi lại nhớ đến bản thân mình trước kia.
Không ít lần, bất chấp sự thật phơi bày ngay trước mắt, chỉ cần nghĩ đến chút tốt đẹp ít ỏi của anh, tôi liền tự thôi miên bản thân rằng anh thật sự yêu tôi, chỉ là không giỏi biểu đạt.
Còn giờ, chúng tôi đã đảo ngược vị trí.
Tôi nhìn anh, khẽ cười:
“Hứa Thanh Yến, nếu anh là tôi, anh sẽ tha thứ sao?”
Anh ngẩn ra, cúi đầu im lặng.
Tôi đứng dậy, định kéo vali rời đi.
Anh bất ngờ túm lấy tay tôi:
“Nhược Vi, bệnh của mẹ em… không chịu nổi kích động đâu. Ít nhất trong vòng một, hai năm tới vẫn thế. Em chắc chắn bây giờ muốn để bà biết chuyện ly hôn sao? Phẫu thuật xong không có nghĩa là hoàn toàn an toàn…”
Đến nước này, anh ta vẫn còn trơ trẽn lấy mẹ tôi ra uy hiếp.
Cơn tức dồn lên tận óc, tôi không nhịn nổi, tát mạnh vào mặt anh.
Anh không né tránh, cũng không phản kháng:
“Em muốn phát tiết thế nào cũng được. Tóm lại, anh sẽ không ly hôn.”
Anh tưởng mình mặt dày, lì lợm thì tôi sẽ hết cách.
Nhưng trong lòng tôi, cơn phẫn hận chưa từng nguôi. Làm sao mà nguôi được?
Thanh xuân đẹp nhất của tôi, đứa con của tôi, cả cuộc đời tôi… đều bị hai anh em họ hủy hoại.
Tôi mặc kệ, để anh kéo vali bỏ lại chỗ cũ.
Ở thêm một thời gian thì sao? Ai đau khổ hơn, chưa chắc đã là tôi.
Những ngày sau đó, anh bán gần hết cổ phần mình có, một lòng muốn dành thời gian cho gia đình.
Anh dậy thật sớm, dọn dẹp nhà cửa sạch bong, mỗi ngày đều thay lọ hoa tươi mà tôi thích.
Nấu ăn cũng từ những món dở tệ, dần dần thành màu sắc, hương vị, mùi thơm đủ đầy.
Ngay cả việc chăm sóc mẹ tôi hậu phẫu, anh cũng lo liệu, chạy vạy, chu toàn.
Còn tôi, an nhiên hưởng thụ tất cả.
Tôi chẳng còn nghĩ đến cảm xúc của anh, cố tình hành hạ tâm lý của anh.
Tôi nghe điện thoại của người theo đuổi ngay trước mặt anh.
Tôi công khai nhận bưu kiện, cố tình đeo chiếc vòng cổ Đổng Vũ tặng ngay trước mắt anh.
Anh định đưa tay giật xuống, nhưng bắt gặp ánh mắt chế nhạo của tôi, bàn tay đành khựng lại giữa không trung.
Sau đó, anh đặt trước mặt tôi cả bàn đầy vòng cổ, trang sức, dùng giọng khẩn cầu:
“Đừng đeo sợi kia nữa, được không?”
Hóa ra, chứng kiến một người thấp hèn, khổ sở năn nỉ mình lại mang đến cảm giác như vậy.
Chà đạp trên lưng người khác, mới khiến ta thấy bản thân cao hơn một bậc.
Thì ra, trước kia anh chưa từng xót thương tôi dù chỉ một lần.
17
Gần đây Hứa Thanh Yến vô cùng ám ảnh chuyện thẩm mỹ, phục hồi.
Anh bắt đầu thường xuyên soi gương, bồn chồn sờ đi sờ lại vết sẹo trên mặt, thậm chí vì thế mà còn cãi nhau với Hứa Nguyện.
Hứa Nguyện gọi điện cho tôi, giọng tức giận:
“Đều tại chị, chị mới làm anh tôi thành ra như thế này.”
Tôi buồn cười phản bác:
“Là tôi bày trò tự sát, bắt anh ta vì cứu mà què chân, hủy dung sao?”
“Chị… chị… nhưng chị là vợ, không phải nên chăm sóc anh ấy sao?”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Vợ sao sánh được với cô em gái như cô? Ai có thể vượt qua ‘tình cảm’ của hai người chứ? Không thì cô lại chết thêm lần nữa đi, để khơi dậy ‘ý chí chiến đấu’ của anh ta ấy!”
“Cầm Nhược Vi!”
Đầu dây bên kia nghiến răng nghiến lợi, tôi chẳng thèm cho cô ta cơ hội tiếp tục, trực tiếp cúp máy.
Quay đầu lại, bất ngờ bắt gặp bóng mình phản chiếu mờ mờ trên ô kính.
Gương mặt méo mó, dữ tợn đến mức chính tôi cũng thoáng giật mình.
Nhưng tôi dừng lại không được.
Tôi còn chưa thực sự trả thù Hứa Thanh Yến, anh ta lại dám nhiều lần lấy mẹ tôi ra uy hiếp.
Thì đây là cái giá anh ta phải trả.
Sáng hôm sau, trong bữa cơm, tôi cố tình lộ vẻ ghê tởm khi nhìn mặt anh.
Anh theo phản xạ quay lưng lại, lấy khẩu trang che đi.
Tôi quẳng đũa, đứng dậy rời đi, chẳng nói lời nào.
Nhưng từng cử chỉ của tôi đều như từng nhát dao lột sạch lòng tự tôn của anh ta.
Ban ngày, tôi còn cùng Đổng Vũ tham gia giải marathon.